Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

ín trong lòng rất khó chịu, một câu gợi ý khéo léo của Lan Nhã, cô cứ có cảm giác rằng người đẹp Lan đang âm thầm gợi ý cho bạch cốt Dương trừ khử tiểu lâu la là cô, một là để quét sạch kẻ lẵng nhẵng bám quanh Dụ Hằng, hai là làm lợi cho Dực Thần, tóm lại là chẳng có gì không tốt cả. Nhưng còn tâm trạng của cô thì sao? Những nỗi niềm bị kìm kẹp ngày đêm chịu dày vò dằn vặt kia thì sao? Những thầm thương trộm nhớ bị Dụ Hằng khơi gợi cái là không ngừng nghĩ ngợi vẩn vơ kia thì sao? Ai đến trải nghiệm nỗi buồn của cô đây?
Trở về với căn hộ nhỏ, không ngờ lại nhận được điện thoại của Dụ Hằng. Anh lịch sự hỏi han cô đã ăn tối chưa, gặp ngay lúc cô vừa biết được những trù tính của Lan Nhã dành cho mình, cô giở bài “ghét ai ghét cả tông ty họ hàng”, nói liền một hơi: “Ăn rồi, có việc gì không?”
Giọng điệu cô quá là lạnh lùng, lại cứng nhắc, Boss bên kia lặng đi mất một lúc, sau mới đáp: “Xem ra tâm trạng cô An hôm nay không được vui, vậy tôi không mạo muội đề nghị gì nữa, cô nghỉ ngơi đi”.
“Ừm”. Cô đổi đến chẳng còn hơi sức đâu nữa, càng không có tâm trạng luyện thái cực cùng anh, thẳng tay định cúp máy.
“Chờ một chút”, giọng nói trầm trầm bên kia vọng lại, rõ ràng và mạnh mẽ, “Tôi có thể hỏi cô vì sao mà không vui không?”
“Đâu dám không vui cái gì, tôi chỉ là đang nghĩ có nên phối hợp hay không thôi”. Cô nén giận đáp.
“Phối hợp cái gì?”
“Việc tạo tin đồn tình ái”.
“Tin đồn tình ái” giọng Boss thoáng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh, anh lấy lại bình tĩnh, “Xem ra còn có tôi không hiểu phạm vi công việc, cô đợi một chút, tôi hỏi lại xem sao”.
Anh cúp máy, chỉ năm phút sau, hơi thở gấp gáp của thư ký Dương xộc tới. An Tín sụp mí mắt nhận, giọng Miss Dương rất trầm, không còn vẻ vênh váo hống hách thường ngày nữa. “Cô An, tôi xin lỗi cô”. Chị ta vào thẳng vấn đề, “Đề nghị tạo tin đồn tình cảm hôm nay là nằm ngoài phạm vi chức trách của tôi, Dụ tổng không hề có ý đó, tôi lại gây khó khăn cho cô rồi, tôi thành thật xin lỗi cô, hy vọng cô có thể lượng thứ”.
An Tín mặt lạnh tanh ừ một câu.
Miss Dương lại thẽ thọt: “Cô có thể nói lại với Dụ tổng được không, cô đã hết giận rồi chứ?"






Nghe chị ta dè đặt thế, tâm trạng bị đè nén cả ngày trời của An Tín có chút khá khẩm hơn. Cô cố ý kéo dài thời gian không trả lời, bên kia lại rối rít nói: “An Tử xin cô đừng làm khó tôi mà, cô Lan là bạn gái của Dụ tổng, anh ấy nhất định sẽ không trách cô ta, vậy thì tôi bắt buộc phải tiếp tục chịu đựng sự lạnh nhạt này - song mấu chốt ở chỗ tôi bây giờ đã tu luyện đủ để đối phó với cơn giận hừng hực của Boss đâu cơ chứ!”
An Tín nghe thấy từ “bạn gái”, cảm thấy có tiếng sét đánh trúng mình, cô vô thức đánh rơi điện thoại. Lẽ nào trong mấy ngày cô đi tìm Chính Nam ký hợp đồng, chuyện của Dụ Hằng và Lan Nhã đã thành sự thật rồi sao? Vậy anh quan tâm đến cô như thế làm gì, cô khổ sở tìm cơ hội tỏ tình dể làm gì?
An Tín buồn phát khóc, làm thế nào cũng không thể tự chữa lành vết thương như mọi lần. Tướng Công không có trong game, chỗ dựa duy nhất có thể ở bên an ủi cô cũng vô hình biến mất, cô phải làm sao để cứu chính mình đây?
Điện thoại reo dồn dập, cô chẳng còn thiết nhấc máy, mấy phút sau, tiếng chuông đặt riêng cho Dụ Hằng vang lên, cô một tay dụi dụi mắt, một tay bấm nút nghe.
“Cô sao thế?” Boss tự nhiên lại không xưng hô “Cô An” nữa, hỏi thẳng luôn, “Đang khóc sao?”
Dụ Hằng lùi lại một bước, trong mắt là sự nhẫn nhịn: “Cô đội mũ lên trước đã được không?”
Câu hỏi kiểu gì thế này? An Tín ngớ ra, song vẫn nghe lời trùm mũ lên, nhét hết mớ tóc xoăn chặt vào trong, như con gấu con mặc áo liền quần. Anh nhìn cô, lại tiếp: “Thế tốt hơn nhiều đấy, cô có chuyện gì thì cứ nói, nhưng không được khóc”.
An Tín dụi dụi cái mũi bị gió thổi đỏ ửng cả lên, kín đáo quan sát sắc mặt Dụ Hằng. Sau khi thấy không có vẻ gì là bực bội, cô đột nhiên cắn môi xông lên ôm chầm lấy anh, sử dụng cùng lúc cả chân cả tay, học theo chiêu “vô địch dính người” của Chương Tiểu Muội.
“Dụ Hằng, em rất thích anh, nếu anh chưa có bạn gái thì hãy chấp nhận em đi”.
Cô trước giờ không cảm thấy trong lời tỏ tình của mình cổ chỗ nào kỳ quái, cô tham lam hít một hơi dài, lắng nghe tiếng tim anh đập bình bịch, tự tưởng rằng tim anh tăng tốc là bởi cử chỉ của cô. Bên tai vọng lại tiếng Dụ Hằng dở khóc dở cười: “An Tín, cô buông tôi ra đã nào, cứ thế này tôi rất khó nói chuyện”.
An Tín bấu chặt lấy nhất quyết không buông tay: “Không được, anh phải đồng ý em mới buông”.
Dụ Hằng dùng tay thử gỡ cô ra, mới dùng lực một tí cô đã bắt đầu hét toáng lên, những ngón tay lập tức khựng giữa không trung, không động đậy. “An Tín, An Tín”. Anh vỗ vỗ đầu cô, giọng nói có phần bất lực, “Tôi hiện giờ không thể đón nhận em”.
“Tại sao?” Cô không bận tâm hét lên.
“Tôi buộc phái giải quyết xong chuyện của Lan Nhã đã, quan hệ giữa cô ấy và tôi quá rắc rối, tôi không thể đón nhận em khi chưa giải quyệt xong vấn đề, như thế cũng có thể gây thương tổn cho em”.
“Em kh