Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
g?”
“Tối nay cậu ấy phải đến, đài truyền hình vừa hay cũng muốn phỏng vấn, bố thay bộ quần áo nhất cử lưỡng tiện”.
Mặt An Tín lộ vẻ không thể tin được: “Anh ấy đã về nước rồi? Nhưng có thấy nói gì với con đâu?”
Ông An cười khà khà: “Là bố mời cậu ấy về sớm hơn dự định đấy. Con gái còn nhớ lời bố từng nói không? Bố đã tuần này phải đưa Dụ Hằng đến trước mặt con, con đợi chút nữa mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, xem bố làm thế nào hạ gục cậu ấy giúp con nhé”.
An Tín chạy tới giúp bố chỉnh lại vạt áo, khẽ nói: “Bố, bố không cần phải chiều con như thế, con đúng là rất thích Dụ Hằng, nhưng con cũng yêu bố nữa, bố không cần phải vì con mà chủ động đi lôi kéo anh ấy”.
“Con gái ngốc, ai lại nói bố tầm thường như thế?”, ông An vỗ đỉnh đầu cô, “Trình độ quốc học của Tiểu Dụ sâu sắc hơn bố con ta nghĩ nhiều, cậu ấy là nhà giám định đồ cổ có chuyên ngành đàng hoàng đấy, có mặt trong trường phận."
Hai tầng trên dưới quán trà ngào ngạt hương chè, rất đông các anh tài của cục văn hóa, ủy viên hội nghị hiệp thương chính trị, người trong nghề, thậm chí có cả mấy nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh đều có mặt. An Tín cùng bố vòng lên tầng hai, xem xét tỉ mỉ nào tranh chữ, nào bình phong, bình ngọc, lắng nghe bố giảng giải kinh nghiệm. Hai người dừng lại chỗ đồ gốm men màu cạnh giá gỗ, bố nheo mắt phân biệt: “Đây là hàng nhái, hàng thật đang ở Bắc Kinh”.
An Tín dán mắt lại nhìn, đột nhiên trông thấy Lan Nhã qua khe hở trên bức bình phong. Lan mỹ nhân mặc đầm dài màu mận chín, cánh tay khoác theo một anh chàng mặt mũi thâm trầm, đang nghiêng đầu nói gì đó với anh ta, có phần bất mãn: “Cash, em cứ thắc mắc anh ấy sao lại về sớm vậy, hóa ra là vì con nha đầu nhà họ An”.
Người đàn ông tên Cash kia hai tay đút túi quần âu, ngửa mặt quan sát bức bích họa, từ góc của An Tín nhìn sang, có thể thấy chân mày anh ta đen rậm, ánh mắt sắc lạnh, gây cho người đối diện thứ áp lực vô hình. Anh ta không nói gì, Lan Nhã lại kéo kéo cánh tay anh: “Anh là nghĩa huynh của em, anh phải đứng ra phân xử giúp em chứ”.
An Tín ngoái đầu nhìn bố, thấy ông cũng đang dỏng tai lên, không kìm được phì cười.
“Phân xử thế nào?”, người đàn ông kia uể oải mở miệng, “Túm hắn dần cho một trận, hay là đuổi con nha đầu họ An kia đi?”
Ông An đưa tay bắt tay Dụ Hằng: “Con gái tôi chưa hiểu biết nhiều, mong cậu thông cảm cho”.
Sắc mặt Dụ Hằng từ đầu chí cuối vẫn ôn tồn lịch sự. An Tín thấy tuy bị bố nắm tay rất đột ngột, anh cũng chỉ hơi sững lại, rồi lập tức kính cẩn gật đầu, không để lộ ra chút kinh ngạc nào.
Kỳ thực cô hiểu những người lần đầu bắt tay bố có phản ứng thế nào. Bố dáng người cao gầy, bao năm dùi mài nghiên mực, ngoại hình thì toát lên vẻ ôn hòa nho nhã, nhưng ông từng làm việc ở mỏ, đôi tay cực kỳ thô ráp, chỉ cần đưa tay ra, người ngoài lập tức sẽ hiểu thế nào là bậc thầy quốc học An Tử Hàm kỳ thực đã bước ra khỏi cái danh xưng từ lâu, sống giữa bách tính nhân dân vật lộn với cơm no áo ấm, quan tâm đến dầu muối tương cà.
Nhưng bố cô chưa bao giờ oán trời trách đất, vui vẻ đón nhận tất cả. Cũng chính bởi sự lạc quan của song thân đã giúp cô biết trân trọng tình thân mình có, yêu sâu sắc ngôi nhà của mình, không cho phép bất cứ ai có quyền coi thường nó.
Đối với bố hay mẹ đều như thế.
Tối nay cô quan sát rất kỹ biểu hiện của Dụ Hằng, may sao anh vượt qua cửa ải rồi, cô cũng thấy yên tâm. Cô tin bố mình cũng rất hài lòng.
Sơ thẩm thông qua, bố và Dụ Hằng chuyện trò rôm rả, cô đứng bên cạnh cười góp.
“An Tín nhà tôi rất sùng bái cậu, trong phòng nó dán một bức ảnh chụp nửa người cậu, cùng với cả lão Mai nữa”.
“Lão Mai là...”
Bố nhìn Dụ Hằng, như thể anh là người ngoài hành tinh. “Mai cơn Rắc sơn(12) đó. Con gái ngắm tranh thần tượng hai mươi năm rồi, đâm ra cũng hép pi”
(12) Michael Jackson
Dụ Hằng quay sang nhìn An Tín trước, ánh mắt ngập ngừng: “Happy?”
Bố lại nhìn Dụ Hằng lần nữa, như kiểu anh lần này vừa từ sao hỏa trở về. “Thì là da đen(13) đó”.
(13) Da đen trong tiếng Hán có phiên âm là /heipi/
An Tín mím môi, ngoài mặt cố làm vẻ bình thường, trong bụng thì đang khổ sở nhịn cười. Dụ Hằng nhìn sang cô, ánh mắt hấp háy, cô thôi cười trộm, ra tay cứu bố: “Dụ Hằng, lần trước anh nói anh có muốn một bức hành thiếp của Vương Hữu Quân(14) …”
(14) Tên gọi khác của Vương Hi Chi.
Dụ Hằng thành khẩn thỉnh cầu ông An viết tặng, ông An gật đầu, miệng còn nói: “Tiểu Dụ đừng coi thường con gái tôi nhé, hành thư của nó còn khá hơn tôi đấy, riêng khoản từng trải, nó đã có mười ba năm mô phỏng Lan Đình thiếp, còn hơn đứt An thể mà tôi tự sáng tác ra ấy chứ”.
An Tín vội vàng thoái thác: “Bố, đừng làm con mất mặt nữa, cái người ta cần là danh tiếng của bố kìa”.
Dụ Hằng bước một bước lại gần, nói khẽ vào tai cô: “Em viết tặng anh một bức”. Cái tai vô dụng của cô ửng đỏ, bố hở cười, làm như không trông thấy gì hết.
Ông chủ quán trà rất nhanh chuẩn bị xong xuôi bút lông và mực nước, giấy Tuyên Huy Châu(15) cũng đượ