Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
c trải ra, yên vị ở một góc quán trà. An Tín không muốn phô trương ồn ào yêu cầu bố trò chuyện với Dụ Hằng, không cho họ tới xem, lý do là khó mà tĩnh tâm được.
(15) Huy Châu: Tên phủ cũ, thuộc tỉnh An Huy Trung Quốc, giấy Tuyên: một loại giấy cao cấp chuyên dùng để viết chữ bút lông và vẽ quốc họa, được sản xuất ở Tuyên Thành, An Huy, Trung Quốc.
Cô dùng mắt áng chừng khoảng cách các cạnh giấy Tuyên, cầm bút lông lên, do dự một chút, rồi lập tức bắt tay vào viết. Phỏng theo đã mười ba năm, cô từ lâu đã đạt tới hơi thở vững vàng, khớp tay linh hoạt, chẳng khác các bậc thầy phóng bút là bao. Viết một mạch bốn hàng dọc, một nhân viên phục vụ ngang qua bên cạnh mang theo cơn gió, bỗng chốc cuộn tung gốc giấy Tuyên của cô.
Toi rồi, mực mới viết còn chưa khô hẳn, mắt trông mực chuẩn bị lem ra chỗ trống, đúng lúc ấy một cánh tay dài rắn chắc đưa ra, giúp cô giữ góc giấy.
Người đàn ông ấy có đôi mắt đen như mực, chân mày cao rậm thuận theo thế tay quay người sang, nhìn bức tranh chữ. “Bút pháp mượt mà rắn rỏi, nét chữ uốn lượn như rồng bay, rõ ràng đã chiếm trọn khí chất đại gia rồi”.
An Tín nhướn mày: “Không ngờ ngài đây cũng am hiểu hành thư, thất lễ thất lễ”. Trong lòng lại nghĩ: cầm thú đội lốt công tử hào hoa, dù sao bên trong cũng có chút học thức, không phải thứ đồ vô dụng.
Câu sau của Cash càng khiến cô giật mình, có điều cô không thể hiện ra mặt. “Lan Đình thiếp được Huyền Tông vô cùng yêu thích, nghe đồn hai mươi tám chữ mỗi chữ một vẻ, cô phải chăng cũng muốn hoàn nguyên?”
Cô khom người tiếp tục viết: “Không cần đâu, tôi chỉ phỏng chữ không phỏng cổ, không có nhu cầu chôn dưới đất làm đồ cổ”.
“Con gái họ An thật thú vị”. Giọng Cash lạnh tanh không chút gợn, tuy nói lời cay độc, song sự tán thưởng của xương cốt, mới như gió lạnh cạo cạo ngoài da.
An Tín đặt bút xuống, đưa mắt nhìn hắn: “Còn nói tiếp nữa, ngài đây có phải muốn kết bạn với tôi, rồi uống trà, trò chuyện, nhân tiện nói rằng anh rất có hứng với tôi chăng?”
Cash khoanh tay cười: “Hóa ra cô đã nghe thấy tôi và Lan Nhã nói chuyện. Thế càng hay, sau này mục tiêu rõ ràng rồi, cuộc sống nhất định sẽ rất rực rỡ, tôi rất nóng lòng rồi đây”. Hắn kéo lọ mực chưa mở nắp lại, đặt lên một góc giấy Tuyên, miệng cười quay lưng đi.
Trước mặt có bóng Dụ Hằng bước tới, ánh mắt anh dừng lại trên người Cash đang đứng rất gần An Tín, gương mặt khôi ngô phủ một lớp sương lạnh. Vừa bước tới, anh đã lạnh lùng buông câu, “Cash, An Tín là bạn gái tôi, anh và Lan Nhã chắc đã rất rõ quyết định của tôi rồi”.
Cash cười xấu xa: “Bạn bè một thời tôi đương nhiên hiểu cậu nghĩ gì, có điều tôi muốn nhắc cậu, cậu buộc phải xử lý xong chuyện của em gái tôi trước đã. Đừng đợi đến lúc hậu cung nổi lửa, cô bạn gái nhỏ này của cậu cũng khó mà giữ được, đến lúc đó lại khiến đôi bên cùng tan vỡ”.
Dụ Hằng không hề biến sắc, chỉ lạnh lùng đáp lại anh ta: “Cái tôi thiếu bây giờ là thời gian - hay là để tôi mời Peter về nước một chuyến, nói rõ xem người lúc đầu qua lại thân mật với Lan Nhã là ai?”
Mặt Cash biến sắc, ánh mắt trở nên sắc lẹm, như mũi dao lao ra. “Dụ Hằng, cậu xem điệu bộ trở mặt không nhận người của cậu bây giờ xem, hiện nguyên hình quý công tử vô tình vô nghĩa, ghê hơn ngày xưa nhiều rồi đấy! Cậu gây cho Lan Nhã tổn thương lớn như thế, giờ còn dám nói không liên quan đến cậu? Còn dám ra cái vẻ ta đây không hổ thẹn với lương tâm sao?”
An Tín thò đầu ra từ sau lưng Dụ Hằng, tiếp tục quan sát hai người đàn ông gươm súng sẵn sàng. Không phải cô không quan tâm đến Dụ Hằng, so với việc lo lắng cho anh bạn trai khí phách mạnh mẽ, cô lại muốn biết anh trước đây đã làm gì, từng gây “tổn thương lớn” thế nào cho Lan Nhã hơn.
Cô nghe thấy một giọng nói rất lạnh lùng, rất điềm tĩnh tuyên bố: “Không liên quan đến tôi”.
An Tín không thể không ORZ(16), Dụ Hằng nói thật rồi, mà là “dám” nói thật, bất chấp anh bạn đối diện mặt đằng đằng sát khí. Anh buông nhẹ một câu phủ lấp tất cả, còn cô như chú chó ngẩn ngơ chờ đợi.
(16) ORZ là icon quỳ mọp xuống mặt đất, o là cái đầu, r là tay chống xuống đất, z là cái chân đang quỳ
Ánh mắt Cash đột ngột dừng lại trên khuôn mặt ngây ngô của cô, dừng lại mấy giây, giọng điệu lúc này trở nên lạnh nhạt: “Cô bạn gái non nớt của cậu có tình người hơn cậu nhiều đấy, ít nhất thì cô ta cũng biết thế nào là hiếu kỳ, biết quan tâm trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì”
Dáng đứng lặng im của Dụ Hằng vẫn không thay đổi, anh giơ một bàn tay ra, nhét cái đầu xoăn đang thò ra ngó nghiêng lại sau lưng, chắp tay sau lưng mỉm cười: “Không liên quan đến tôi thì tôi cần quan tâm làm gì?”
An Tín kéo kéo gấu áo vest anh, thì thào: “Em thấy bố lên sân khấu rồi, hình như sắp phỏng vấn, chúng ta qua đó xem đi”.
Dụ Hằng xoay tay lại dắt tay cô, quay lại cười: “Em viết cho xong bức tranh chữ này đi đã”. Anh dùng cái tay rảnh rang còn lại làm động tác mời, tiếp tục lạnh nhạt nói: “Mời anh Cash, chỗ này là chốn văn hóa, không thích hợp để chúng ta động chân động tay, cô gái của tôi còn phải viết chữ, anh còn làm ầm ĩ nữa