Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

c, cô giúp việc bèn hỏi han quan tâm. Điều cô nghĩ không phải là ăn gì, mà là lờ mờ cảm thấy thế giới của Dụ Hằng cách cô xa quá.
Vả lại nhận thức của cô với những gì cô tiếp xúc rất khác nhau. Dù là sự từng trải cuộc sống, phương thức tiêu khiển hay đám bạn bè, anh đều tỏ ra thanh tao hơn, cô đứng dưới đất cố gắng với tay ra, đuổi theo anh như gió đuổi mây.
Dụ Hằng mặc áo sơ mi mới thay xuống nhà, cúc cổ, cúc tay cài nghiêm chỉnh. Không kể những giọt mồ hôi rịn trên trán và sức nóng phả ra qua lớp vải, vẻ ngoài của anh không khác gì người thường. Anh vừa ngồi xuống đã bắt chuyện với An Tín, như sợ cô cảm giác bị đối xử lạnh nhạt.
An Tín đưa mắt lại gần ngắm nghía gương mặt anh, chợt nói: “Đừng động đậy”
Vừa cởi hai cúc ở cổ áo ra, cô đã thấy da anh nổi lên một lớp đỏ nhạt. Cô dường như chợt hiểu đang xảy ra chuyện gì, túm lấy tay áo anh bắt đầu cởi, quả nhiên trông thấy ban đỏ dày đặc nơi cổ tay.
“Ngứa không?” Cô xoa nhè nhẹ, “Anh lại còn cố nhịn không gãi, sợ em biết sao?”
Dụ Hằng cười gạt tay cô, cài lại cổ áo như không có chuyện gì xảy ra. “Không sao đâu, lát nữa tiêm cái là khỏi thôi”.
An Tín nhìn chòng chọc vẻ mặt nhẹ nhõm của anh, nghĩ ngợi: “Sao anh lại bị dị ứng chứ?”
Anh lập tức đáp: “Chắc trên máy bay ăn nhầm đồ lung tung”.
Helen, bác sĩ riêng của Dụ Hằng chưa đầy mười lăm phút sau đã có mặt ở chung cư, bước vào cùng cô còn có cả chuyên gia dinh dưỡng. Hai người đi thẳng tới bên sofa, cúi người xem xét bệnh tình anh, An Tín sợ làm ảnh hưởng bác sĩ khám chữa bệnh, bèn lùi sang bên nhường chỗ.
“Dị ứng rồi, không phải đã bảo anh phải cẩn thận rồi sao?” Helen rất nhanh đưa ra kết luận, lấy thuốc từ hộp trữ lạnh ra, tay pha chế miệng nói, giọng đầy trách móc.
An Tín ngồi sau lưng họ, lén thò đầu ra, nhìn mặt Helen.
Helen buông thả mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ, gương mặt dưới ánh đèn xinh đẹp lệ thường, quả nhiên không hổ danh. Tay cô thoăn thoắt pha thuốc rồi tiêm, dặn dò: “Gayle, cậu đi nói với quản gia, thực đơn tuần sau của Dụ Hằng phải đổi lại hết, cậu làm cho tôi một bản”.
Dụ Hằng bị hai người họ vây quanh, khẽ nhích người ra, lấy tay phải còn rảnh rỗi giựt giựt mớ tóc xoăn của An Tín, lôi kéo sự chú ý của cô. “Anh không đưa em về được, tối nay em ở lại đi”.
An Tín theo bản năng ngoác miệng định từ chối, lời còn chưa thốt ra khỏi miệng, Helen đột ngột quay lại, như giờ mới phát hiện ra sự có mặt của cô, ném cho cô cái nhìn sắc như dao.
An Tín sờ lên mặt, cảm thấy quái lạ. Rất nhanh, Helen lên tiếng: “Anh cứ lo cho thân mình xong đã, rồi hãy lại gần cô ấy…”
“Helen!” Dụ Hằng bỗng quát lên, ngắt đoạn nửa sau câu nói của cô, “Đây là chuyện riêng của tôi”
An Tín hết nhìn trái lại ngó phải, thực sự cảm nhận được chuyện gì đang xảy ra, mà là chuyện cô không biết. Trông điệu bộ kín như bưng của mấy người họ, kẻ ngốc cũng biết là có liên quan đến cô. Cô quay sang vỗ về Dụ Hằng: “Tinh thần anh không được tốt, nghỉ ngơi sớm đi. Em ra ngoài cùng bố, không về mẹ sẽ lo lắm”.
Dụ Hằng nghĩ ngợi một lúc, nói: “Vậy để Gayle đưa em về”.
Một đáp án mong còn chả được.
An Tín nhìn đôi mắt đầy ưu tư của Helen, cười nói: “Tạm biệt trước nhé, bác sĩ Helen”.
Chuyên gia dinh dưỡng Gayle là anh chàng trẻ tuổi rất có trình độ. Trên đường đưa An Tín về nhà, anh kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của cô, ngữ điệu ôn tồn hòa nhã từ đầu đến cuối.
An Tín giở trò hỏi đáp. Cô hỏi trước: “Helen xinh thật đấy, chị ấy là người Trung Quốc à?”
Gayle vừa lái xe vừa giúp cô giải khuây: “Helen là con lai, quốc tịch Hàn Quốc, ba năm trước tới làm bác sĩ riêng cho ngài Dụ”.
Cô chớp chớp mắt: “Dụ Hằng và chị ấy rất thân đúng không?”
“Đúng vậy”
“Ra là thế…” An Tín kéo dài giọng, ngọ ngoạy trên ghế, làm ra vẻ đứng ngồi không yên, “Vậy họ thường ngày có hay tiếp xúc không?” Gayle nhìn cô mỉm cười: “Cô An đang lo lắng điều gì vậy?”
An Tín bĩu môi, cúi đầu không đáp.
Gayle tiếp tục trả lời: “Ngài Dụ mời Helen là vì anh ấy muốn học tiếng Hàn, trong vòng hai năm bọn họ thành quen thân rồi”. Hóa ra tiếng Hàn của Dụ Hằng là học từ Helen, bắt đầu học từ hai năm trước, tiếc là cô không ở trong thế giới của anh, nên không có chút gì liên quan đến anh.
An Tín không ủ rũ, trái lại còn trở nên vui vẻ. Dụ Hằng học tiếng Hàn, cô tạm thời lý giải là vì khi ấy anh đã có cảm tình với cô, muốn có chung ngôn ngữ với cô. Đương nhiên, quan hệ của họ giờ đã tiến thêm một bước, kiểu võ đoán tự huyễn hoặc mình này ít nhiều cũng có thể khiến cô vui.
Gayle thấy cô cười, không kìm được cất tiếng nói, “Cô An là người lạc quan, ở cạnh cô tôi thấy rất nhẹ nhõm”.
Au Tín thấy anh dần dần cũng tươi cười, nghĩ bụng khẩu khí chắc cũng nới lỏng rồi, lại tiếp tục khai thác: “Tôi đã khiến anh nhẹ nhõm rồi, vậy anh có thế nói cho tôi biết Dụ Hằng rốt cuộc là bị bệnh gì không, để tôi cũng được nhẹ nhõm một chút?”
“Dị ứng”.
“Dị ứng gì cơ?”
Gayle rất nhanh mím môi, thần sắc có vẻ nặng nề, “Dị ứng thực phẩm”.
An Tín không tin. Trước sau cô ở bên Dụ Hằng tổng cộng bốn lần, ngày hôm sau lần