Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

ng chuông điện thoại làm cô tỉnh lại. Cô theo thường lệ cẩn thận bấm nút nghe, nhìn số điện thoại quen thuộc kia mà đau đầu.
Nhắc Chính Nam, Chính Nam liền xuất hiện, A Joe hôm qua còn yêu cầu cô thề độc là sẽ tránh xa con người này, bảo đảm con đường minh tinh xán lạn của cậu ta.
An Tín không thể không nghe, bởi hiện giờ không ai biết cậu ấy đang ở đâu. “A lô, Chính Nam à?”
“Đến bar DIVA, mười phút”. Giữa bầu không khí huyên náo quẳng lại một câu, lạnh băng, cứng rắn như tiếng kim loại quẹt qua, rồi không nói lời thứ hai, dứt khoát cúp máy.
An Tín đấm thùm thụp vào gối: “Chuyện gì nữa thế này? Bản thân tôi cũng có vui vẻ gì, sao tôi phải nghe cậu chứ?” Oán thán thì oán thán, cô vẫn ngoan ngoãn nhận lệnh.
Trước khi ra khỏi cửa cô còn điện thoại cho A Joe, bảo anh ta cho xe đi đón Chính Nam. A Joe dặn dò: “Chỗ tôi còn đang chụp ảnh mẫu, cô cứ đi trước an ủi cậu ấy, kéo dài thời gian… Vì sao cô phải làm vậy hả? Bởi tiểu tử thối kia rất cứng đầu, chỉ chịu nghe lời cô thôi - À phải rồi, cô hóa trang đi một chút, bọn paparazi nhận ra”.
Thế là An Tín đội mũ bóng chày, đeo khẩu trang, mặc quần áo thể thao, cải trang thành con trai đến bar DIVA. Chính Nam tựa trước quầy bar uống rượu, mắt lim dim, gương mặt anh tuấn ửng hồng, còn chưa cười mà từng đóa, từng đóa hoa đào đã chen nhau chạy ra khóe môi.
Trước mặt cậu ngổn ngang một đống nào ly nào chai rượu, cũng may mùi trên người cậu chưa đến độ khó ngửi, chỉ sực hương hoa trà và mùi rượu mát rượi.
“Cậu ta uống bao lâu rồi?” An Tín hỏi người phục vụ quầy rượu, tiện tay cầm điện thoại trên bàn lên, nhét vào túi áo khoác ngoài của Chính Nam. Ngón tay sờ phải mặt sau thô ráp, cúi đầu nhìn, lật lại hóa ra là một tấm dán rất Q.
Là món quà nhỏ cô tặng cậu buổi tối nhảy hôm nọ. Khi ấy cậu đã quẳng cái vèo tấm dán lên khay hoa quả, tỏ vẻ chẳng đáng quan tâm, cô còn vì thế mà tiu nghỉu. Nhưng giờ nó đang yên ổn ngự trị ở mặt sau điện thoại, còn thành lớp bảo vệ cho chủ nhân.
Cô cúi đầu nhìn tấm dán, Chính Nam cúi đầu nhìn cô.
“Đi thôi”. Cô cuối cùng vẫn cất điện thoại, dìu cậu đứng dậy, từng bước từng bước lê ra cửa đã hẹn trước với A Joe.
Gió đêm mát rượi phả vào mặt, tiếng nước róc rách từ đâu đó không xa vọng lại. Chính Nam nãy giờ ngả trên vai An Tín đột nhiên lên tiếng: “Nơi này cách “Tinh Quang” không xa”.
An Tín đẩy đẩy nửa thân mình nặng trịch của cậu: “Phải rồi”.
Chân tay cậu dường như đang run rẩy, cô hoảng hồn, không dám đẩy nữa.
“Vừa rồi tôi đã gọi điện cho Dụ Hằng, bảo anh ấy đến đón tôi”.
Lưng An Tín cứng đờ, hình như đã hiểu ra cậu ta đang nói gì.
Chính Nam tiếp tục nói: “Tôi tính giờ rồi, anh ta lái xe qua đây cùng lắm là bảy phút”.
“Cậu định làm gì?” Cô buông tay dìu đỡ ra, lớn tiếng chất vấn. Không có câu trả lời, cô sốt ruột gọi điện cho A Joe.
Đúng là ruột nóng như lửa đốt. Nhưng A Joe sao vẫn chưa đến chứ?
Chính Nam mềm rũ trượt xuống, xem ra đã say đến lơ mơ cả rồi. Cậu đưa tay chống vào cột đèn phía bên An Tín, giữ vững người, khóe miệng vẽ ra nụ cười kỳ quái: “Chẳng làm gì cả”.
An Tín không dám đến dìu cậu. Sau khi đưa mắt nhìn ra đường, cậu đột nhiên ôm chặt lấy eo cô, gỡ khẩu trang của cô ra, một tay kẹp chặt cổ tay không cầm điện thoại của cô, cúi đầu hung tợn bổ nhào về phía môi cô.
An Tín vội lùi lại, đầu đập vào cột đèn, phát ra tiếng kêu nặng nề. Sau đầu cô đau điếng, môi bị Chính Nam cắn chặt, cũng đau không kém. Chính Nam như đang đấu sức với cô, nâng mặt cô không cho tránh, cứ một mực hôn ngấu nghiến.
“Nguyễn Chính…” cô hét không ra tiếng, lo lắng đến ngừng cả hít thở.
Cảm giác dày vò ấy tiếp diễn trong một phút, trong khi đó tay cô vẫn nắm chặt điện thoại của Dụ Hằng, không dám buông lơi. Cùng với tiếng sập cửa xe cực mạnh, một luồng hơi quen thuộc đang tới ngày càng gần, án tù của cô cũng đã chấm hết.
Cô biết Dụ Hằng đã đến, cô biết cô và Chính Nam đều chết chắc rồi.
Một sức mạnh to lớn tách hai người đang dính chặt lấy nhau ra, cô đưa mắt nhìn sang, bắt gặp đôi đồng tử lạnh đến tột cùng của Dụ Hằng. Sắc mặt anh chưa bao giờ đáng sợ như thế, dù anh không nói gì, cô cũng cảm thấy không rét mà run.
“Cô ấy không thích cậu chạm vào cô ấy, cậu không thấy sao?” Dụ Hằng lạnh lùng buông một câu, đột nhiên giơ tay bóp cổ Chính Nam, dồn sức lôi cậu ta ra, đẩy tới cột đèn sơn màu đồng.
Chính Nam lờ đờ dựa vào, trên mặt hiện ra điệu cười nhạt, nhìn anh vẻ bất cần.
Ngón tay Dụ Hằng co lại, gấu áo sơ mi lộ ra ngoài gấu áo vest, hàng cúc bạch kim trên đó cũng đang khẽ rung rung: “Tôi hận không thể giết cậu”. Anh trầm giọng, nguy hiểm tiến lại gần một bước, “Đừng hết lần này đến lần khác thử thách sự nhẫn nại của tôi”.
An Tín nhìn ra Dụ Hằng từng học võ, động tác cản tay của anh không giống người thường. Song chưa cần nói là đàn em bao vải như Chính Nam, thanh mảnh yếu ớt, kể cả là người từng học võ phòng thân cơ bắp rắn chắc, ở trước mặt Dụ Hằng đang trong cơn thịnh nộ như bây giờ, thực sự là rất khó chống chọi.
An Tín liều mạng xông lên, ra sức kéo tay Dụ Hằng: “