Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.

ên đường thế này.
Chỉ khác là khi đó cô vì muốn đưa ô để anh không bị mưa ướt; chỉ khác là khi đó cô đứng từ xa nhìn anh, không dám để anh biết tấm lòng mình; chỉ khác là khi đó cô ngốc nghếch hồ đồ, tưởng rằng yêu một người là có thể mặc kệ tất cả dũng cảm tiến lên.






Anh thôi đi, muốn tấn công Boss của chúng tôi sao? Còn khó hơn lên trời nữa đấy
Ba ngày liên tiếp An Tín vẫn không gặp dược Dụ Hằng, lúc đến Dực Thần trả phép, nhận được lệnh điều động của tổng bộ: Nguyên kỹ sư trợ lý phòng kế hoạch An Tín lập tức đến Công ty Tam Khai nhận chức, làm thư ký hành chính cho giám đốc Nguyễn.
An Tín lòng lạnh quá nửa, cái gọi là một triều thiên tử một triều thần cũng chẳng qua là thế thôi, thiên tử còn đó, kẻ làm thần tử như cô đã bị đày đi xa rồi, như cô bây giờ, bị Dụ Hằng buộc rời đi, đến một nơi mắt không thấy tâm không phiền. Không biết thư ký trưởng Dương Thụy Trân không, mà mỗi lần cô lên tầng đỉnh tìm Dụ Hằng, Miss Dương đều đẩy đẩy gọng kính, chậm rãi nói: “Cô An nên thu dọn đồ đạc đến Tam Khai sớm đi là hơn, giám đốc Nguyễn đã giục mấy lần rồi, Dụ tổng bên này khá là bận,
Tối ngày thứ ba, vẫn không gặp được người, An Tín đến thẳng khu chung cư nhà Dụ Hằng, canh ở cửa chờ anh về.
Cánh cửa mạ kẽm nối liền tường bao khu nghỉ dưỡng, có cảnh vệ đứng gác, cô xin vào thì bị từ chối, đành chán cây, trừng mắt nhìn hai anh cảnh vệ.
[1'> Bộ phim thực hiện dựa theo một câu chuyện ngắn trong bộ truyện Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh.
(2)Người thủ vai Nhiếp Tiểu Thiện, nhân vật chính trong phim.
“Có thể nói qua video”. Một giọng nói cất lên trong màn đêm tĩnh mịch, cứu cánh cho cái đầu đang bốc hỏa của An Tín.
An Tín lao đến trước bộ đàm chỗ trụ cửa, đòi Dụ Hằng nói chuyện với cô. Một lúc sau, bóng áo sơ mi xuất hiện trên màn hình thật, nới cà vạt, cách bộ truyền tin lạnh ngắt, vẻ mặt anh vẫn lạnh nhạt như thế.
“Em về đi, từ sau đừng đến nữa”.
Boss Dụ mà cô ngày nhớ đêm mong chỉ buông một câu như thế, thẳng thừng đẩy An Tín nãy giờ đứng đón gió ngoài cửa thẳng vào lãnh cung.
An Tín run rẩy, lắp ba lắp bắp: “Sao anh có thể nhẫn tâm đến thế, nói bỏ là bỏ”.
“Helen đang ở trong”
Tiếng nói kia lại một lần nữa vang lên. An Tín quay đầu lại, thấy cô gái kia vẫn đứng dưới ánh trăng, điềm tĩnh nhìn cô cười.
An Tín xoa cánh tay bước tới, bán tín bán nghi. “Cô họ Nhiếp?”
Cô gái váy trắng gật đầu.
An Tín cúi đầu nhìn chân cô, đi một đôi bốt dài, kéo theo bóng dưới ánh trăng, cô hiểu ra ngẩng đầu: “Nhiếp Tiểu Thiện?”
Cô gái lại gật đầu.
“Nhiếp Tiểu Thiện trong Thiện Nữ U Hồn?”
Cô gái khẽ nở nụ cười xinh đẹp: “Là Nhiếp Tiểu Thiện em họ của Dụ Hằng”.
Hai người thế là thành quen, đứng bên ngoài trò truyện. Nhiếp Tiểu Thiện nói cô đã biết đến An Tín từ lâu, bởi anh Dụ Hằng từng không ít lần nhắc tới “cái cô An Tín khiến người ta đau đầu” tiếng tăm lẫy lừng, cô muốn không biết cũng không được.
An Tín hoài nghi nhìn cô: “Lúc tôi đóng vai hổ ở quán trà, cô từng đến đó đúng không?” Đến bây giờ cô mới nhớ ra, hôm đó Dụ Hằng ôm một mỹ nữ rời đi, vô cùng yêu thương săn sóc, chắc là cô gái này rồi.
Tiểu Thiện cắn móng tay mỉm cười, đột nhiên lại nói: “An Tín, em rất thích chị, chị làm thư đồng của em đi”.
Thư đồng cái gì chứ, thực ra là thứ không có đầu óc nhất quả đất. Hơn nữa cô nàng Tiểu Thiện này cai sữa từ cần bầu bạn kiểu thái tử làm gì. An Tín trong bụng nghĩ thế, nhưng không nói ra miệng. Cô cười hà hà: “Tiểu Thiện em bao nhiêu tuổi rồi, sao còn cần thư đồng làm gì?”
Tiểu Thiện yếu ớt thở dài: “Em năm nay mới hai mươi tuổi, già nhanh thế này rồi. Mọi người trong nhà nói em có vẻ phiền muộn, muốn em sống vui vẻ lên”.
Hóa ra là tiểu thư có bệnh quý tộc. An Tín từng bước lùi lại sau, cười nói: “Sau này rảnh rỗi em đến chỗ chị chơi, vụ thư đó thì thôi”. Cô quay đầu định đi, Tiểu Thiện bỗng nhiên lại thút thít nói: “Chuyện đó, An Tín, chị đừng giận anh em nhé, anh ấy thực ra cũng chẳng sung sướng gì, chị về hỏi bác gái An là biết ngay”.
Nghe câu này, An Tín không khỏi kinh ngạc, ba hôm trước bố đã nhắn tin, nói mẹ kiên quyết đòi về đường Tinh Tinh ở, không đợi cô về viện điều dưỡng đã dọn về nhà. Cô khi ấy còn rất ngạc nhiên, tưởng là mẹ không quen với với môi trường sơn thôn, giờ nghe Tiểu Thiện nói vậy, cô chợt hiểu ra sự việc không đơn giản như thế.
An Tín chạy men theo đường núi, vội đến mướt mát mồ hôi. Dụ Hằng hạ lệnh đuổi khách với cô, lại không cho xe đưa cô về, có thể xử sự lạnh nhạt như thế thực mới là lần đầu. Tuy tổn thương sâu tận đáy lòng, rất khó chịu, cô vẫn cắn răng xé gió chạy như điên, ra đến đầu đường chẳng màng lau mồ hôi đã bắt xe chạy thẳng đường Tinh Tinh.
Mẹ đã ngủ, bố đang ngồi trước đèn bàn đọc sách.
An Tín lặng lẽ đi tới, trong lòng vô cùng căng thẳng: “Bố, có phải mẹ đã đến tìm Dụ Hằng?”
Bố đặt bản dập tranh chữ xuống, bỏ cặp kính gọng đen ra, vỗ vỗ cạnh mình nói: “Đến đây ngồi đi, An Tín”.
Lần đầu thấy bố gọi thẳng tên mình, An Tín càng hồi


XtGem Forum catalog