Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
i mãi là người bị đánh bại, thậm chí là khi anh chưa cần nói gì cả.
Anh lúc nào cũng tỏ ra điềm tĩnh, lạnh lùng, khiến cô không sao đoán được anh đang nghĩ gì, lần này đến khóe môi cũng không thèm động đậy, không cho cô một chút gợi ý nào cả.
Cô bắt đầu hốt hoảng: “Em có thể bảo bố đứng ra làm chứng, tối nào em đi đâu ông cũng biết”.
“Không cần đâu”.
Đối diện với Dụ Hằng lù lù không động đậy, cô mất hết cả tự tin. Im lặng mất một phút, tư thế ngồi hờ hững của anh vẫn không có gì thay đổi, tròng mắt cô đỏ dần.
An Tín nhặt lại tờ tạp chí, vuốt phẳng, một lần nữa đặt trước mặt Dụ Hằng, rồi bắt tay vào cởi áo. Cô nhanh chóng cởi áo khoác ngoài, cởi cúc áo sơ mi, quay lưng về phía sofa.
Dụ Hằng lạnh lùng quát một câu: “Em đang làm cái trò gì vậy hả!”
“Chỉ có cách này mới có thể chứng minh em trong sạch”. Nói xong, cô cởi hết áo ở nửa thân trên, giơ tấm lưng mượt mà trắng ngần ra trước mắt anh, “Anh xem kỹ đi, bọn em không giống nhau mà”.
An Tín ôm trước ngực, giọng nói có phần run run.
Có giống nhau thật không thì phải chờ vào lòng tin ở anh. Thực ra cô không dám chắc có thể thuyết phục anh, dẫu sao người trong tấm hình và cô cũng giống nhau đến thế.
Run rẩy mất mấy giây, một tấm áo vest ấm áp trùm phủ lấy thân người cô, bao bọc lấy cô, hơi thở dịu dàng thoảng hương thơm dịu, như nước biển ùn ùn kéo đến bao trùm tất cả.
Dụ Hằng từ đầu đến cuối không quay ra phía trước, chỉ đứng sau lưng trầm giọng nói: “Sau này không được làm thế nữa”. Anh đi ra ngoài, đến tận cuối ngày cũng chưa quay lại.
An Tín mặc lại đồ, nhanh chóng treo bình nước lên, cúi đầu ủ rũ ngồi trong văn phòng. Thư ký trưởng có vào một lần, mang cho cô bánh và sữa, nhân tiện tặng thêm cú lườm cháy mặt, chẳng nói chẳng rằng đóng sập cửa lại.
An Tín càng chán nản, không biết nên làm thế nào.
An Tín cuối cùng không đợi được Dụ Hằng quay lại, cũng không đợi được bất cứ chỉ thị nào của anh, mắt đỏ hoe rời khỏi Dực Thần. Lúc ở đại sảnh, hình như Chương Tiểu Muội có gọi cô, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đáp lời.
Chuyện đen đủi vẫn còn ở phía sau. Do cô ăn vận như học sinh tan học về nhà, chú lái xe nhìn cô hồi lâu, rồi không kìm được nói: “Tôi bảo này, cô bé cũng phải mua vé chứ! Kể cả là trẻ con thì cũng vẫn tính nửa giá vé mà!”
Hành khách trên xe buýt đều phá lên cười. An Tín tỉnh ra, móc tiền, mặt đỏ bừng chen ra phía sau xe, tìm một góc đứng. Qua một trạm có người lên xe, cô đột nhiên cảm thấy đau đau.
An Tín ngẩng đầu nhìn, đập ngay vào mắt là một gương mặt ngây thơ nhưng lạnh băng, tay người đó vẫn để trên nút thắt ba lô của cô, trong đó là những viên kim cương mà giá thị trường của nó có thể lấy mạng cô, hao mòn cũng phải đền một nửa.
Cô vội vã chen ra phía cửa, hóa giải tai họa.
Về tới căn chung cư nhỏ kiểm tra lại ba lô, vẫn may chưa mất điện thoại. An Tín rũ rượi ngả xuống giường, đoán thế nào cũng không ra Dụ Hằng có ý gì. Trong lúc chán chường, cô nhớ đến game online.
“Phi Tiên” vẫn nhộn nhịp như thế, cách nửa tháng mới online, cột bạn bè và hộp đối thoại không ngừng hiện ra tin tức, nào là tin nhắn từ trước, nào là lời hỏi thăm mới gửi, làm cô bận cuống cả chân tay.
Hệ thống nhắc cô nhận được gói quà siêu cấp, nhận về giở ra xem, hóa ra là hoa hồng và trang bị Tướng Công gửi cho cô, trên tấm thiếp màu hồng ghi lại lời nhắn của anh: Sinh nhật vui vẻ An tóc xoăn.
Ôi, hóa ra là gửi đúng ngày mẹ xảy ra chuyện.
Tướng Công Nửa Đêm, người mà cô chưa từng gặp mặt để lại rất nhiều lễ vật, lúc này cột phu thê hiển thị anh đang trong trạng thái offline. Song anh thông qua game còn để lại rất nhiều tin nhắn, khác hẳn vẻ dè dặt thận trọng trước đây.
Lời nhắn của Tướng Công phủ kín màn hình: “Em đi đâu rồi? Sao mãi không thấy online?”
“Rốt cuộc là sao rồi, nói cho anh biết! Anh rất lo lắng!”
“Đọc được thư thì hồi âm!”
…
An Tín thở dài, tắt luôn game. Trước sinh nhật Tướng Công đại nhân đã từng mất tích, đến lúc anh quay về thì cô lại bận chăm sóc mẹ, họ luôn để lỡ mất nhau. Trong Phi Tiên, anh là cứu cánh của cô, cô là An tóc xoăn của anh.
Đợi đã! Anh gọi cô là An tóc xoăn!
Làm sao anh biết cô có mái tóc xoăn không dài không ngắn? Cô chưa bao giờ công khai ảnh của mình cơ mà!
An Tín bừng tỉnh ra, rất nhanh ngồi dậy, thái dương còn đập cái “thình” vào bàn máy tính. Va một cú, đầu óc như tác động nhiều điểm hoài nghi - Tướng Công nói anh là diễn viên, đang diễn vai cậu thiếu niên họ Đỗ; Tướng Công biết cô không vui, ngày hôm sau Chính Nam liền tới Dực Thần đưa cô đi chơi; Tướng Công mất tích gần mười lăm ngày trời, vừa hay Chính Nam có chuyến tuyên truyền lưu động nửa tháng…
Có quá nhiều, quá nhiều điều chỉ chứng minh một chuyện: Người con trai có ID Tướng Công Nửa Đêm kia chính là Nguyễn Chính Nam.
Là cậu đã bầu bạn bên cô hai năm qua, tuy số lần gặp trong game không nhiều, song cậu hết lần này đến lần khác vì cô mà xông pha khói lửa. Cậu lúc nào cũng âm thầm không nói, song lại dùng hành động thực tế để bảo vệ cô.
An Tín xúc động rất lâu, tới tận khi tiế