Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
h, Chính Nam tuần này rất xấu tính. Hàng ngày từ phòng tuyên truyền lan ra đủ loại thông tin, lấp đầy từng tầng của Tam Khai, đến cả An Tín suốt ngày vùi đầu vào công việc cũng nghe thấy.
Cô biết tính cách cậu trước giờ vẫn vậy. Không nhiệt tình cũng chẳng lạnh lùng, không gần cũng chẳng xa, một giây trước còn coi mình như đứa trẻ, một giây sau đã đưa mình lên trang nhất báo lá cải.
Cô đầu hàng, cô tránh xa, cô vì cậu mà mất đi người bạn trai đầu tiên, lại còn là cấp kim cương nữa.
Cô tự nhận là mình xui xẻo.
Nhưng không ngờ ông trời lại bắt đầu đùa cợt cô nhanh như thế, không tốn mảy may sức lực một lần nữa đẩy cô tới trước mặt cậu.
Chính Nam ngồi trong phòng chờ uống cà phê, đôi mắt đẹp giấu sau cặp kính râm. Trang phục của cậu cũng không có gì thay đổi, áo khoác ngoài màu trắng kết hợp với áo sợi màu lam, lộ ra khí chất thanh nhã trước giờ vẫn vậy. Lão Bạch đùn đẩy An Tín, để cô lên tiền tuyến, nghênh đón lạnh như tiền của đại minh tinh.
An Tín hắng giọng: “Xin hỏi cậu Chính Nam, “Đỗ Phong 2” sắp khởi quay vào cuối năm đúng không?” Nội dung phỏng vấn này cũng máy móc quá, toàn mấy câu hỏi nghiêm chỉnh, báo hại cô hơi run tay.
Chính Nam bắt chéo chân, khoanh tay nhìn cô, nhưng không đáp. Cô khó khăn mở miệng, cậu đột nhiên thốt ra hai chữ: “Cà phê”.
Lão Bạch vội vàng đón lấy: “Cà phê làm sao?”
Chính Nam khẽ mím đôi môi thanh tú, cười nhẹ: “Tôi muốn cà phê Blue Moutain “Tước sĩ” chính hiệu, không phải đồ uống liền”.
Lão Bạch trợn tròn mắt: “Cậu Nguyễn, Tước sĩ cách chỗ chúng tôi tới 20 trạm[16'> đường!”
[16'> 1 trạm = 1000m
Chính Nam đứng dậy, bước ra phía cửa, dọa lão Bạch cuống quýt ra chặn cậu lại, mở cửa chạy trước ra ngoài. Đương nhiên ở trong hành lang, anh nhận được cái nhìn cảm thông từ đoàn tùy tùng của Chính Nam.
Chính Nam trở lại sofa ngồi xuống, lạnh nhạt nói: “Đóng cửa”.
Trợ lý bên ngoài đóng cửa lại.
An Tín nãy giờ không lên tiếng đành ngồi xuống, hoàn thành nốt bài phỏng vấn, “Rất nhiều fan hâm mộ muốn biết kế hoạch khai xuân năm tới của cậu…”
Chính Nam đột nhiên bỏ kính xuống, nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm. Cô nghẹn lời: “Sao vậy?”
“Cô có nhớ tôi chút nào không?”, cậu tiện tay ném kính râm giá không hề rẻ lên bàn trà, chống tay lên thái dương hỏi. An Tín mở miệng: “Chúng ta hoàn thành phần phỏng vấn đã”.
“Tôi rất nhớ cô, nhớ đến nỗi mất ngủ, nửa đêm tỉnh dậy chơi piano, bị hàng xóm khiếu nại rồi”.
“Cậu sống ở trong công ty mà, lấy đâu ra hàng xóm”.
Chính Nam nghiêm túc quan sát cô: “Cô là heo à, An Tín? Cô không biết tôi sống ngay đối diện nhà cô sao? Tầng hai mươi sáu nhà C”.
An Tín ấp úng nói: “Nhưng tôi đâu có khiếu nại cậu! Phải rồi, cậu chuyển đến lúc nào thế?”
Chính Nam với một quyển tạp chí ném tới, trúng ngay đầu cô. “Hàng xóm bên nhà C!”
Cô xoa thái dương, oán thầm trong bụng.
“Nghe nói cô với Dụ Hằng chia tay rồi?”
Nhắc đến chuyện này cô lại thấy đau lòng: “Còn không phải nhờ phước cậu cả sao”.
Chính Nam cười phá lên: “Nghe tin này tôi rất vui, càng vui hơn nữa là tôi có cơ hội rồi”.
“Chúng ta phỏng vấn nốt nào”.
“Không phải vội, cô đồng ý làm bạn gái tôi trước đã”.
An Tín đặt tập phỏng vấn xuống, nhìn thẳng đôi mắt sáng rực của Chính Nam, nghiêm túc nói: “Tôi sẽ không cùng với cậu đâu, thật đấy, kể cả không có Dụ Hằng tôi cũng sẽ không đồng ý. Tôi không có trái tim đủ lớn để tiếp nhận người của công chúng, cũng không có đủ khả năng để xử lý các kiểu soi mói và tin đồn. Tôi sẽ thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy cô đơn không ai bầu bạn. Những gì cần nói tôi đã nói rồi, cậu có tiếp tục phỏng vấn tùy”.
Ánh mắt Chính Nam dần ảm đạm, từ đen thâm trầm loãng ra thành màu hổ phách, như hy vọng đang đầy ắp phút chốc bị cuốn trôi. Cậu trầm mặc rất lâu, rồi lại lên tiếng: “Cô còn nhớ những gì tôi đã nói không?”
“Nói gì?”
“Cô từng nói nhảy cho tôi xem một điệu, nhảy riêng cho một mình tôi”.
Cô nhướn mày: “Khi nào?”
Mặt anh như phủ một lớp mạng che, quyến luyến bịn rịn. “Rất lâu rồi”.
An Tín còn đang nghi ngờ câu nói ấy, Chính Nam đã đeo lại cặp kính râm màu xanh, sốt ruột nói: “Cô hỏi đi”.
Cô giở sổ nắm lấy cơ hội bắt đầu phỏng vấn. “Cậu cảm thấy so với phần 1, điểm hấp dẫn của “Đỗ Phong 2”
“Thoát y”
An Tín đưa mắt nhìn cậu trân trân, cậu điềm nhiên vắt chân. “Đỗ Phong 1” quay nghiêm túc quá, tôi không có cơ hội để khoe cơ bắp, như thế thì chẳng có gì hấp dẫn cả. Để bù đắp lại những tiếc nuối của fan trong phần 1, chú Hồ đã nói, “Đỗ Phong 2” sẽ nới tiêu chuẩn, mạnh dạn đưa những tình tiết hấp dẫn, đem đến cho người xem những cảnh chiếu 3P ướt át, giàu cảm xúc…”
An Tín vội cắt ngang “Chúng ta đổi câu hỏi khác! “Đỗ Phong 1” đã có cảnh đánh sơn tặc, đả hổ, giặc cỏ, quân Nhật, vậy phần 2 định đánh gì đây?”
Chính Nam khoanh tay, trầm tư suy nghĩ: “Trong phần một cái gì đánh được thì đã đánh cả rồi, phần hai cũng hơi khó làm. Sơ bộ quyết định một lô đối tượng có thể đánh được, có người Cao Ly, giặc Oa(17),còn có mèo Ba Tư long từ lục địa, cụ thể là ai còn chưa biết, cũng có