Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

thể là hoàng tử Mc Dull(18),hoặc Ultraman. Thực ra là một người địa cầu, tôi thể hiện áp lực rất lớn. Chú Hồ cũng từng nói bố trí tôi xuyên không đến hành tinh Namếc đánh siêu chuyện đó viển vông quá”.
(17),Giặc lùn.
(18),Nhân vật trong phim hoạt hình cùng tên.
Cô ngẩng đầu nhìn mặt cậu, mới nhận ra cậu đang cười, khóe miệng nở hoa đào, cười khiến mây ngừng trôi gió ngừng thổi.
Cô biết ấy là cậu đang ngụy trang, nhưng cô không bóc mẽ.
Buổi phỏng vấn kết thúc, Chính Nam đột nhiên ôm chầm An Tín, nói bên tai cô: “Đừng cử động, chỉ một lát thôi”.
Cô quả nhiên không động đậy, nghe nhịp tim cậu đập rộn lên. Cậu buông cô ra, vuốt vuốt cái đầu xoăn: “Tôi yêu cô, thân phận của tôi lại không cho phép tôi yêu cô; Cô không yêu tôi, nhưng lại hết lần này đến lần khác thỏa hiệp với tôi. Tôi biết nguyên nhân ở đâu, cô có biết không?”
An Tín mù mờ gật đầu, rồi lại hoang mang lắc đầu.
Chính Nam chỉ vào lồng ngực: “Ở đây. Tôi dám nói cô vẫn thấy tôi rất quen, nhưng không nói rõ được nguyên do”.
Gương mặt kinh ngạc của cô đã cho cậu biết, đáp án là chính xác.
Cậu thở dài: “Lãng quên cũng là một thứ hạnh phúc”. Đeo lại cặp kính ngụy trang, cậu vỗ vỗ đầu cô: “Đem bài phỏng vấn tôi vẽ thành manga bốn ô đưa vào sách tuyên truyền, là có thể thỏa mãn yêu cầu của ông anh tôi”.
An Tín cuối cùng đã hiểu, Chính Nam vẫn đang giúp cô. Thấy Nguyễn Hoành công tư phân minh loại thẳng tay tác phẩm của cô, cậu bèn tới đưa ra biện pháp, đồng thời phối hợp giúp cô hoàn thành bài phỏng vấn.
Nhưng bóng lưng cậu lúc rời đi dưới ánh nắng ngoài cửa kính, tuôn chảy một dòng thê lương.






Người ta đã từ chối tình cảm của cậu rồi, cậu còn luyến tiếc không chịu buông tay làm gì?
Nguyễn Hoành giao cho An Tín đến tổng bộ nộp báo cáo, trên danh nghĩa thì là quá trình bắt buộc của xin dự toán. An Tín giờ thân là trợ lý, không thể để sếp đích thân chạy đi được, đành thay mặt anh đến tầng đỉnh Dực Thần.
Cô đặt bản báo cáo trước mặt Miss Dương, An Tín nói rõ đây là văn kiện gấp. Miss Dương chỉ chỉ về phía cánh cửa lớn đóng chặt: “Nếu gấp thì cô tự vào đi, Dụ tổng đang ở trong đó đó”.
An Tín nhìn chồng báo cáo của các bộ phận đã chất thành đống, cam chịu quay người dợm bước về phía thang máy, không định tiến lên thêm nữa. Nhưng Miss Dương lại kéo tay áo cô, cười nói: “Khó khăn lắm mới đến một chuyến, cô vào thử xem sao, không thử sao biết Dụ Tổng không ưu tiên cô trước?”
Nghe nói thư ký trưởng chính là đồng hồ nắng mưa của tầng cao nhất, giờ chị ta tươi cười thế này, liệu có phải tâm trạng Dụ Hằng hôm nay cũng rất tốt, có thể làm phiền miễn phí chăng?
Dụ Hằng cầm bút ký lên, một tay đè góc toái tờ giấy, lại lần lữa mãi không động đậy. An Tín đoán anh đang nghĩ gì, bèn nói: “Mẹ tôi là con gái lớn của chủ tịch tiền nhiệm tập đoàn Đông Tinh, có 10% cổ phần, cộng thêm mối quan hệ này, tôi tin khả năng giành thắng lợi của Tam Khai sẽ càng lớn”.
Cô nhận ra mình nghĩ sai rồi, bởi Dụ Hằng không hề ngạc nhiên trước quan hệ thân thuộc mà cô nói ra, mà vẫn bất động chăm chăm nhìn chỗ ký tên, như thể gặp phải vấn đề vô cùng hóc búa. Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn cô, sắc mặt có phần xanh xao. “Em biết không, lần trước cũng là ở đây, anh đã ký tên mình vào, điều em đến Tam Khai; nếu lần này anh lại ký vào, liệu em có chạy xa hơn nữa không?”
An Tín mím chặt môi, hơi cụp mắt xuống, An Tín đứng đó không tỏ ý kiến gì.
Dụ Hằng như choàng tỉnh lại, xoẹt xoẹt ký tên mình; ngón tay thon dài nắm chặt cây bút khiến An Tín nhìn rõ sắc xanh lộ ra trên đốt ngón tay, gồ lên ngoài tay áo gọn gàng sạch sẽ, như đem hết dũng khí ra.
“Em đi đi”. Anh đứng dậy, trả lại tập giấy tờ, cà vạt ngoài áo sơ mi chạm vào mu bàn tay theo cử động của anh. An Tín nhớ ra một chuyện, quyết tâm làm cho xong. Cô lôi bao nhung trong túi ra, cầm viền túi nhung, cẩn thận bỏ chiếc Toshiba Cosmic Shiner ra, nhìn vào mắt anh ta nói: “Không có bất cứ trầy xước nào, anh có thể kiểm tra”.
“Thì sao chứ?” Thần thái anh đột ngột trở nên lạnh nhạt.
Thầm tự động viên mình, bình tĩnh nói: “Đồ về với chủ. Xin Du tổng cùng trả lai điện thoại cho tôi”.
“Không mang”. Dụ Hằng nhét tay vào túi quần comple, dáng người cao thẳng nhìn cô, thứ áp lực vô hình lại ngùn ngụt đất trời ấy vây quanh, sắp nhấn chìm cô. Cô vội vàng nhận lại tập báo cáo, ôm trước ngực đề ngăn lại sức xuyên thấu của anh mắt lạnh lùng ấy, khè cúi chào, rồi quay người rời khỏi văn phòng.
Lúc cửa gần khép lại, cô nghe tiếng anh gọi: “An Tín”.
Cô không quay đầu lại, lặng lẽ rời đi.
Sáu giờ tối Tiểu Thiện đến nhà họ An, lễ phép lịch sự chào hỏi ông An, bà An, kéo An Tín đi chơi. “Hôm nay khai mạc Tết ẩm thực, quảng trường Thế Kỷ còn có biểu diễn pháo hoa, chúng ta đi xem đi”.
Hai người tuổi tác sàn sàn, sở thích khẩu vị cùng tương tự nhau. Tay cầm nào kẹo bông, nào thịt xiên, mà vẫn một lòng chạy khắp các tiệm, tìm tòi nhừng món đồ chơi mới lạ đẹp đẽ. Dạo hết cả phố ẩm thực, An Tín ngẩng đầu nhìn, bên kia cầu ánh