Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/920 lượt.
của bản thân, chưa đến giờ phút cuối cùng, cô sẽ không bao giờ nhận mình thua.
Ghen tị thường khiến con người ta đánh mất lý trí.
Một người thông minh như Dụ Nhân lại quên rằng đứng ở một góc độ khác để suy nghĩ thì Diệp Chính Thần chưa hề làm gì tổn thương đến cô. Ngược lại anh đã cố gắng hết sức để sự tổn thương anh mang đến cho cô xuống mức thấp nhất.
Anh muốn cô rời đi, chính là không muốn cô lãng phí thời gian, lãng phí tình cảm với một người đàn ông không bao giờ yêu mình.
Đêm lạnh, Bạc Băng một mình ngồi trên hàng ghế dài trong bệnh viện. Cô dò các số điện thoại trong danh bạ, một lần rồi lại một lần, nhưng vẫn không tìm thấy một ai có thể giúp mình. Mãi cho đến hai giờ sáng, Bạc Băng mới quyết định gọi điện thoại cho Diệp Chính Thần.
Anh không nói chuyện, nhưng cô có thể nghe được tiếng hít thở rất trầm lắng của anh.
“Em phải làm gì bây giờ?” Bạc Băng hỏi không đầu không đuôi.
Cuối cùng anh cũng mở miệng: “Anh có thể làm gì cho em?”
Đau đớn đến xé lòng, Bạc Băng cuối cùng cũng bật khóc nức nở. Những áp lực cứ thế tuôn ra cùng với nước mắt, hóa ra khóc cũng là một loại hạnh phúc.
Bạc Băng quyết định chờ đến sáng. Sau đó cô sẽ đi tìm luật sư để nói chuyện, thảo luận một chút về kết quả có thể xảy ra của vụ án, hỏi luật sư cách chống án như thế nào và khả năng thắng kiện là bao nhiêu.
Những ánh bình minh đầu tiên dần dần hiện ra, bầu trời trong vắt một cách lạ lùng.
Một người đàn ông mặc bộ quân trang màu xanh lục đứng ngay trước mắt cô. Ánh nắng vàng rực rỡ làm bóng dáng anh trở nên mơ hồ, nhưng lại chiếu sáng lên hàng cúc áo chỉnh tề, vô cùng chói mắt.
Ngồi trên hàng ghế dài, Bạc Băng sững sờ ngẩng đầu lên, cô nhìn không rõ gương mặt anh, trong lòng cô bất chợt run rẩy.
“Anh?” Bạc Băng kinh ngạc đứng lên, mở to hai mắt, cô vẫn không thể nào tin vào những gì mình đang thấy: “Tại sao anh… Lại ở đây?!”
“GPS.” Diệp Chính Thần trả lời qua loa: “Hệ thống định vị toàn cầu.”
Trời đã vào thu, bầu trời màu xanh biếc trong vắt.
Bạc Băng không nói gì mà chỉ nhìn anh chăm chú, cô hoàn toàn không biết nên nói gì.
Lúc cô gần như tuyệt vọng nhất, cô chỉ có một khát vọng vô cùng tầm thường là cầu mong ông trời hãy để cho một người đứng trước mặt cô, giống như vào một đêm mưa của nhiều năm trước, khi cô thấy anh đang bị thương đứng trong mưa.
Chỉ hai chữ, cảm động!
Cô lẳng lặng giấu mười ngón tay ra sau lưng, siết chặt lại, Bạc Băng chỉ sợ bản thân mình không thể kiên định, sẽ liều lĩnh chạy đến ôm lấy thắt lưng anh, nói với anh rằng cô nhớ anh nhiều lắm.
“Anh có thể làm gì cho em?” Giọng nói của anh có một chút lo lắng, chính điều này lại giống như một con dao sắc bén đâm thủng phòng tuyến trong lòng cô.
“Có tin tức nói Chung Thiêm có khả năng sẽ bị tuyên án sáu, bảy năm.” Bạc Băng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mặt anh.
Cô cảm nhận được ngực anh đang phập phồng, có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của anh.
“Vì hắn, em ngồi ở cửa bệnh viện suốt một đêm!”
“Vâng.” Vì Ấn Chung Thiêm, cô ngồi ở đây một đêm. Nhưng vì Diệp Chính Thần, cô không thể đếm hết được những đêm cô đã ngồi ở đây. Cô không muốn nói cho anh biết, vĩnh viễn cũng không muốn nói cho anh biết.
Anh nhìn thoáng qua cô, khóe miệng anh cong lên một nụ cười đùa cợt: “Không phải em nói bao nhiêu năm cũng có thể chờ sao?”
“Em có thể chờ, bao lâu cũng có thể chờ… Nhưng em sợ bố em không chờ được.” Bạc Băng giơ tay day trán, xoa xoa: “Bố em bị bệnh, ung thư hạch bạch huyết, mấy năm nay hoàn toàn dựa vào các đợt xạ trị hàng tháng để chống lại sự khuếch tán của các tế bào ung thư. Lần này nghe nói Chung Thiêm có khả năng ngồi tù, tinh thần ông suy sụp… Em sợ…”
Diệp Chính Thần cuối cùng cũng không cười được nữa, anh cũng là bác sĩ, cũng hiểu được tâm trạng và tinh thần vô cùng quan trọng đối với bệnh nhân mắc phải căn bệnh ung thư.
“Thật sự xin lỗi!” anh dang tay ôm lấy bả vai đang co rút của cô vào lòng, cố gắng xoa dịu cô.
“Bố em nói ông hy vọng có thể thấy em mặc áo cưới, có thể ôm cháu ngoại, như vậy ông đã mãn nguyện rồi… Em không biết ông có thể chống đỡ được bao nhiêu năm, em cũng không thể cứ để bố em đợi được nữa.” Những nổi khổ tâm trong lòng cô cuối cùng cũng tuôn ra: “Diệp Chính Thần, anh giúp em một lần đi, giúp em nghĩ cách, đừng để Chung Thiêm phải ngồi tù.”
“Được!” Một chữ duy nhất vang lên nhưng đầy mạnh mẽ và kiên định.
Anh lấy điện thoại ra, tra danh bạ người nào đó, rồi bấm nút gọi.
Tín hiệu vừa thông, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng ngái ngủ lờ mờ, mắng không chút khách khí: “Chết tiệt, cậu gọi điện thoại có nhìn thời gian hay không hả?!”
Người nào đó trong điện thoại cũng thật là, rất không nể mặt nha!
Diệp Chính Thần nhìn thoáng qua cô, xấu hổ hắng giọng, che điện thoại lại, đứng lên, đi đến nơi khác.
Nói vài câu đơn giản, anh ngắt điện thoại, Bạc Băng bước vội đến chỗ anh: “Sao vậy anh? Có phải rất khó xử lí không?”
“Không khó, anh ta cần xem lại tình hình