Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/921 lượt.
hiện nay một chút, tối nay sẽ trả lời cho anh.”
“Chuyện này, anh ta khẳng định có thể xử lí được à?”
“Đương nhiên, anh lấy nhân cách ra đảm bảo.” Anh vuốt vuốt mái tóc cô: “Cứu không được vị hôn phu của em… Anh sẽ đền cho em một người khác.”
Sự ấm áp quen thuộc, sự trêu chọc quen thuộc, Bạc Băng như được trở về khoảng thời gian ở nhà trọ trước kia, nhớ lại vẻ mặt với nụ cười xấu xa của Diệp Chính Thần.
Tim cô bất chợt đập nhanh, trong lúc nhất thời cô buộc miệng nói: “Đền?! Một vạn người cũng không đền được anh ấy.”
Tay anh đang đặt trên đầu cô bỗng nhiên cứng nhắc, nắm chặt.
Khóe miệng anh run rẩy.
Bạc Băng nở nụ cười, nụ cười từ tận đáy lòng cô.
Sau đó, anh cũng cười, ánh nắng sớm chiếu vào gương mặt anh: “Em vẫn hay nói những lời trái với lòng mình như vậy!”
“Sao anh có thể tự tin đến mức mù quáng thế hả?”
“Chỉ là anh hiểu em.”
Bạc Băng cúi đầu, than thầm trong lòng: Đúng vậy! Anh hiểu cô, trên đời này không ai có thể hiểu cô bằng anh.
***
Ngồi ngoài cửa bệnh viện chờ một lát, đợi cho đôi mắt hết đỏ, thì Diệp Chính Thần đã mua về một giỏ trái cây tươi, mang vào phòng bệnh cùng Bạc Băng.
Bố cô đã tỉnh, đang truyền dịch, sắc mặt ông vẫn không được tốt lắm, nhưng tình trạng tinh thần của ông đã tốt hơn rất nhiều. Khi thấy Bạc Băng và Diệp Chính Thần vào cửa, mẹ cô đứng lên, kinh ngạc đánh giá Diệp Chính Thần cùng với bộ quân trang trên người anh.
“Mẹ, đây là bạn của con.” Bạc Băng trịnh trọng giới thiệu: “Diệp Chính Thần, anh ấy vừa từ Bắc Kinh đến đây.”
“Bác gái, chào bác!” Diệp Chính Thần chào hỏi một cách lịch sự, đặt giỏ trái cây trong tay xuống, khí thế bức người toát ra từ anh khiến cho mẹ cô có chút mất tự nhiên.
Mẹ cô vội vàng kéo chiếc ghế dựa đến: “Chào cháu, cháu ngồi đi.”
Bố cô chống giường ngồi dậy, không đợi Bạc Băng phản ứng, Diệp Chính Thần đã tiến đến dìu ông, thuận tay điều chỉnh góc độ chiếc gối nằm.
Sau đó, anh ngẩng đầu, cẩn thận quan sát điện tâm đồ bên cạnh giường, rồi quay sang nhìn bình thuốc truyền dịch, lông mày anh nhíu lại: “Bác trai, tim bác không được tốt, bác nên cố gắng hạn chế hoạt động.”
Giọng nói của anh thật ấm áp, biểu tình thân thiết, mặc dù anh không mặc áo blouse trắng, nhưng vẫn bộc lộ được sự tao nhã vốn có của một vị bác sĩ.
Bố mẹ cô kinh ngạc, Bạc Băng nhanh chóng giải thích: “Anh ấy là sư huynh của con ở Viện y học trường đại học Osaka…”
Nghe được hai chữ “Sư huynh”, Diệp Chính Thần bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt anh và cô giao nhau.
Ánh sáng điện và đá lấy lửa va chạm vào nhau, đứng đối diện thất thần vài giây, Bạc Băng liền quên bẵng đi vế sau cô muốn nói gì.
Bố và mẹ cô cùng nhau nhìn thoáng qua, một lần nữa đánh giá Diệp Chính Thần, vẻ mặt mơ hồ có nét lo âu.
Thật ra, lúc Bạc Băng ở Nhật Bản, cô đã từng đề cập với bố mẹ về vị sư huynh sát vách phòng. Anh vẫn thường xuyên giúp đỡ cô, sau đó khi trò chuyện cùng mẹ cô, bà cũng hỏi vài câu. Sau khi cô từ Nhật Bản trở về, Bạc Băng không hề nhắc đến Diệp Chính Thần với bất kì ai, lại càng không thể nhắc đến thứ tình cảm không thể lộ ra ánh sáng của cô và anh. Mẹ cô đã từng hỏi cô một lần: “Con còn liên lạc với sư huynh ở Nhật Bản của con không?”
Bạc Băng trả lời: “Không còn.”
Có một số việc, không cần phải nói rõ ràng, nhưng trong lòng mọi người cũng có thể hiểu được. Từ đó về sau, bố và mẹ cô không bao giờ hỏi đến nữa, một lòng tác hợp cho cô và Ấn Chung Thiêm.
“Đây là người bạn mà con đã nói tối hôm qua sao?” Mẹ cô hỏi.
“Vâng.” Bạc Băng gật đầu, thấy phòng bệnh không có người ngoài, cô nhỏ giọng nói: “Vụ án của Chung Thiêm bố mẹ không cần lo lắng, anh ấy có thể giúp được.”
Nói xong, Bạc Băng lặng lẽ đến gần Diệp Chính Thần, khẽ kéo vạt áo anh, anh nhanh chóng hiểu ý cô: “Bác trai, bác gái, hai bác không cần phải lo đâu ạ. Vừa hay bạn của cháu phụ trách vụ án này, cậu ấy nói Ấn Chung Thiêm không có tham dự vào vụ án lần này, bắt anh ta chỉ vì muốn anh ta hỗ trợ điều tra. Về phần tin tức bên ngoài, hai bác cũng đừng tin, hiện nay, kết quả cuối cùng cũng chưa có, những tin tức hai bác nghe được đều là giả.”
“Vụ án này khi nào mới có thể điều tra xong?” Bố cô hỏi.
“Vụ án này liên quan đến nhiều người, rất phức tạp. Trong khoảng thời gian ngắn không thể điều tra xong được. Cháu đã dặn dò với bạn cháu là phải đặc biệt chiếu cố cho thư kí Ấn, anh ta hiện nay tốt lắm, qua vài ngày nữa có thể sắp xếp cho mọi người vào thăm anh ta.” Lời nói dối của anh vô cùng chân thành và tha thiết. Ngay đến cả người đã từng trải qua nhiều thử thách như Bạc Băng cũng suýt chút nữa đã tin, huống chi là bố mẹ cô.
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Cuối cùng bố cô cũng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nói lời cảm tạ: “Việc này may mà có cháu.”
“Bác đừng khách sáo ạ, cháu không giúp được gì cả.”
Nói lời khách sáo được vài câu, đúng lúc bác sĩ đến, Diệp Chính Thần bước đến hỏi bệnh tình của bố cô, cẩn thận hỏi tình hình sử dụng thuốc hiện nay.
Diệp Chính Thần bước ra ngoài gọi điện thoại, mẹ Bạc Băng kéo tay con gái: “Băng Băng, cậu ấy khôn