Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134911

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/911 lượt.

ương mặt hiện nay của cô, không biết anh sẽ nghĩ gì!
Chuông cửa vang lên.
Bạc Băng nghĩ Ấn Chung Thiêm quay lại, cô bước vội đến cửa, nhìn qua mắt mèo trên cửa, Bạc Băng thấy dáng đứng của một người. Dưới ánh đèn mờ nhạt, chiếc quần bò màu đen, áo sơ mi màu đen, cả người toát ra sự gợi cảm khiến người khác hít thở không thông.
Bạc Băng phủ tóc xuống trán, che một bên gương mặt, mở cửa ra.
Diệp Chính Thần cười nói: “Em muốn gặp anh thì cứ việc nói thẳng…”
Khi anh thấy rõ mặt cô, nét tươi cười nhanh chóng trở nên đông cứng lại!






Bạc Băng giả vờ bình tĩnh nở nụ cười, nghiêng người tránh sang một bên để Diệp Chính Thần bước vào: “Vào đi.”
Không ngờ Diệp Chính Thần xoay người Bạc Băng lại, vén tóc cô lên, nhìn thấy vết thương trên mặt của cô, anh vô cùng đau lòng.
“Ai? Là ai đã làm?” tiếng thét to phẫn nộ của anh có thể làm năng lượng phát sáng các bóng đèn của mấy tầng lầu.
Trong trí nhớ của Bạc Băng, Diệp Chính Thần là người đàn ông có khả năng khống chế cảm xúc của bản thân vô cùng tốt, anh có thói quen che giấu rất kĩ những cảm xúc của mình. Mà hiện tại, sự tức giận của anh đang thể hiện một cách rõ ràng trên ánh mắt, trên trán anh, các mạch máu bị kéo căng đến mức trở nên xanh tím, các ngón tay bị nắm chặt đến mức trở nên vặn vẹo trông rất đáng sợ.
Bạc Băng mơ hồ nghe thấy cầu thang có tiếng bước chân, cô nhớ đến tầng lầu này, các phòng bên cạnh đều là đồng nghiệp của cô. Bạc Băng vội vàng kéo tay anh vào, sau đó xoay người khóa cửa.
“Hiện giờ anh muốn bóp chết em không? Em hứa với anh là em sẽ không phản kháng.” Cô hỏi anh.
Anh lắc đầu, ôm cô đặt trên ghế sofa, sau đó nâng mặt cô lên, xem vết thương trên trán một cách cẩn thận: “Em có hộp thuốc không?”
“Ở ngăn tủ trong phòng.”
Anh đi lấy hộp thuốc, dùng băng gạc xử lí vết thương trên trán cho cô. Lại lấy khăn để đá lạnh nhẹ nhàng chườm lên nơi đang sưng đỏ trên mặt cô.
Cảm giác cực lạnh chạm vào chỗ đau truyền thẳng đến xung thần kinh yếu đuối của Bạc Băng, cô bỗng nhiên bật cười, cười đến vô vọng.
Thật sự rất buồn cười, Ấn Chung Thiêm đánh cô một bạt tai, Diệp Chính Thần lại giúp cô xử lý, cô thật sự không làm thất vọng hai người đàn ông yêu cô mà!
“Em cười gì thế?” Diệp Chính Thần thấy cô cười mà anh không hiểu lí do.
Do cười, nên động đến miệng vết thương, Bạc Băng che chỗ đau lại: “Sư huynh, anh nói xem, chúng ta có được tính là gian phu dâm phụ không?”
“Không.” Anh giương mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng qua cô: “Cho tới bây giờ, anh chưa từng đồng ý chia tay em.”
Loại tình huống năm đó cần nói ra hai chữ “Chia tay” sao? Đàn ông không nói đạo lí, thì bạn thật sự không còn biện pháp nào để nói chuyện với anh ta.
“Ở trong lòng anh, em lúc nào cũng là bạn gái của anh.”
Bạc Băng hỏi lại: “Cho dù em đã có vị hôn phu?”
“Nha đầu.” Diệp Chính Thần vuốt ve mái tóc dài của cô, từ cách thức đến lực dùng vẫn giống hệt như trong trí nhớ của cô: “Rời xa hắn đi.”
Ngọn đèn dưới sàn phảng phất bóng tối lên gương mặt Diệp Chính Thần.
Bạc Băng nhìn bóng anh, trên mặt anh mỗi một đường nét cô đều có thể thấy được một cách rõ ràng, bởi vì cô nhớ rất rõ, cô đã đem từng chi tiết trên gương mặt anh mà khắc sâu trong lòng, đừng nói là ba năm, dẫu có là ba ngàn năm, cô cũng sẽ không bao giờ quên dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhất…
Thời khắc này, Bạc Băng thật sự không muốn từ chối anh, từ chối chính ý nguyện của bản thân mình: “Cho dù em không rời xa anh ấy, anh ấy cũng sẽ không cần em nữa.”
Diệp Chính Thần nghiêng mặt về hướng khác, cố gắng kiềm nén biểu cảm vô cùng đáng yêu trong bóng đêm.
“Mục đích của anh đã đạt được rồi. Anh muốn cười thì cười đi.” Bạc Băng nói: “Không cần giả vờ ra vẻ trước mặt em đâu.”
Anh không che giấu nữa, nở nụ cười vừa lòng.
Cô nên nghĩ đến sớm hơn, anh là Diệp Chính Thần, một người đàn ông có lòng dạ sâu không lường được. Anh ép cô lên giường với an, sau đó lại nói là nhất thời vui thích, anh đã sớm đoán được có một ngày sự thật đó sẽ bại lộ, có khả năng Ấn Chung Thiêm sẽ không tha thứ cho cô. Cũng chắc chắn rằng cô sẽ rời khỏi Ấn Chung Thiêm, nhất định trở về bên vòng tay của anh.
Có đôi khi, đàn ông quá thông minh, lại là bi kịch của phụ nữ.
“Em hận anh sao?”
Câu hỏi của anh làm cô sửng sốt.
Hận? Coi như có một chút đi. Hận anh ba năm trước lừa dối cô, ba năm sau khi trở lại còn làm cuộc sống của cô trở nên hỗn loạn. Hận anh lợi dụng lúc Ấn Chung Thiêm lâm vào đường cùng, lại cướp mất vị hôn thê của anh ta, làm cho anh ta hoàn toàn trắng tay.
Nhưng mà, tất cả đều đã xảy ra, cô hận anh liệu có thể thay đổi được gì.
Nếu có thể, Bạc Băng hy vọng rằng có thể làm điều gì đó cho Ấn Chung Thiêm, khiến những tổn thương cô mang đến cho anh ta giảm đến mức thấp nhất.
Do dự một lát, Bạc Băng khẽ kéo tay áo Diệp Chính Thần: “Sư huynh?”
Anh đẩy tay cô ra: “Lại muốn anh giúp gì? Nói đi.”
Bạc Băng ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của anh, rồi hỏi: “Có cách nào có thể làm