Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/905 lượt.
cho Ấn Chung Thiêm được làm việc lại trong văn phòng chính phủ thành phố không?”
Anh không suy nghĩ lâu, trực tiếp trả lời cô: “Có.”
“Cách gì?” Bạc Băng lập tức ngồi thẳng lưng, chờ đợi câu trả lời của anh.
Diệp Chính Thần nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, khóe môi anh cong lên nụ cười trêu chọc: “Em gả cho anh!”
Bốn chữ “Em gả cho anh” nửa thật nửa giả bỗng nhiên được Diệp Chính Thần nói ra, trong khi cô còn chưa kịp tháo chiếc nhẫn đính hôn ra khỏi tay.
Bạc Băng cảm thấy bản thân mình có hàng vạn lí do để từ chối.
Ví dụ như cô còn chưa chính thức hủy hôn ước với Ấn Chung Thiêm;
Cô còn chưa giải thích với bố mẹ cô;
Cô còn chưa kịp ngắm nhìn Diệp Chính Thần mặc quân trang một cách nghiêm túc;
“A…” Đó cũng không phải có ý, muốn cô làm anh vừa lòng chứ?
Gương mặt anh dần dần tiến đến gần hơn, trong hơi thở không liên tục của anh phảng phất mùi vị của rượu. Trong lúc nhất thời, ngay cả đầu óc của cô cũng như bị đóng băng, rơi vào trạng thái ngưng hoạt động.
Môi anh càng ngày càng gần môi cô, dường như không còn khoảng cách, giống như cánh hoa anh đào tháng tư mềm mại lướt qua, cũng giống như giọt sương sớm ngọt ngào đang sát bên môi để lại một sự ngưa ngứa tê dại.
Cô không chịu được sự trêu đùa dịu dàng của anh, hành động của anh lúc này vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho Bạc Băng choáng váng, cô không biết nên đẩy anh ra hay là nên giơ tay ôm lấy anh…
Chuông cửa bất chợt vang lên, cô và anh đồng thời giật mình. Diệp Chính Thần mắng thầm một tiếng, nhìn về phía cửa phòng trọ của cô.
Đêm hôm khuya khoắt như thế này, người có thể đến nhà cô kể ra cũng không nhiều cho lắm, trong đó có một người đang ở trước mặt cô, một người khác thì… Khi nghĩ đến người khác đó, Bạc Băng như vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng, chao đảo chạy đến cửa. Nhìn qua mắt mèo trên cửa, cô thấy Ấn Chung Thiêm đang đứng bên ngoài, anh ta đang cúi đầu nhìn xuống đất, trong tay thì cầm chặt một chiếc túi plastic, trên túi có viết tên một loại thuốc nào đó.
Bạc Băng phản ứng theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Chính Thần, cô hy vọng anh hãy trốn đi. Nhưng anh vẫn ngồi bất động trên sofa nhìn cô, anh rõ ràng đã đoán được người đứng ngoài cửa đó là ai, hơn nữa anh hoàn toàn không có dự định né tránh.
Toàn thân Bạc Băng vốn đã lạnh, nay lại phải đối diện với tình cảnh hiện tại, cô như vừa rơi vào một căn hầm toàn băng khiến cho hơi thở của mình khi vừa ra khỏi mũi đã trở thành một làn sương mỏng.
Tình cảnh khó xử nhất cô đã từng để cho Ấn Chung Thiêm trải qua khá nhiều lần, Bạc Băng do dự không biết có nên giữ lại cho anh ta một chút tôn nghiêm hay không, đừng để anh ta phải đối mặt với tình cảnh hiện nay nữa.
“Tại sao không mở cửa? Em sợ hắn bị đả kích à? Hay là, em cho rằng…” Diệp Chính Thần khẽ cười, giọng nói của anh cực kỳ lạnh lẽo: “Hắn đi rồi quay lại, có nghĩa là hắn đã tha thứ cho em?”
Bạc Băng phát hiện người đàn ông trước mắt cô đã trở nên vô cùng đáng sợ. Hoặc là, trước kia anh cũng là một người đáng sợ như vậy, chẳng qua cô không phát hiện ra mà thôi.
“Em sợ anh ấy giết anh.” Bạc Băng cắn răng nói.
Diệp Chính Thần khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, không hề quan tâm đến cô.
Ấn Chung Thiêm đợi một lát, không thấy Bạc Băng mở cửa, anh ta lại tiếp tục ấn chuông, tiếng chuông vội vã thể hiện sự lo lắng, âm thanh chói tai truyền vào màng nhĩ của Bạc Băng.
Có một số việc cuối cùng vẫn phải đối mặt, tránh được hôm nay không tránh được ngày mai, tránh được ngày mai không tránh được mãi mãi. Bạc Băng mở khóa, tay cô chậm rãi mở cửa ra, hành động của cô giống như đang châm ngòi cho một quả bom và chỉ đợi nó nổ tung rồi tan xương nát thịt…
Cửa mở ra, Ấn Chung Thiêm nhìn thấy cô, vội vàng bước về trước vài bước, nắm lấy tay cô: “Tiểu Băng, thật sự xin lỗi, anh không nên đánh em, anh vừa mới…”
Ấn Chung Thiêm dừng lại không nói câu nói tiếp theo, ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm vào phía sau lưng Bạc Băng…
Cảm giác của Ấn Chung Thiêm lúc này khiến cho Bạc Băng có một cảm xúc đồng cảm. Bởi vì cô cũng đã từng nhìn thấy người đàn ông mà cô yêu thương đi vào nhà một người phụ nữ khác. Ấn Chung Thiêm bây giờ nhất định cũng giống như cô của năm ấy, anh ta đang cảm thấy mình là người ngu xuẩn nhất thế giới, thật sự rất buồn cười. Chỉ hận là sau lưng không có một vực thẳm đen tối để lập tức xoay người nhảy xuống.
Tính tình của Ấn Chung Thiêm luôn luôn rất điềm đạm nhưng giờ đây anh ta rốt cuộc cũng phải bùng nổ, Ấn Chung Thiêm buông túi plastic trên tay xuống, anh ta gần như phát điên chỉ muốn lao vào bên trong.
Nhìn hai tay Ấn Chung Thiêm đang nắm thành quyền, Bạc Băng không kịp suy nghĩ gì cả, cô vội vàng dùng cả người đứng chắn trước cửa: “Đừng…”
Ấn Chung Thiêm lấy tay đẩy Bạc Băng ra, người cô chao đảo một chút rồi nhanh chóng cố lấy lại thăng bằng, Diệp Chính Thần đang ngồi trên sofa phía sau lưng cô cũng đã đứng lên. Bạc Băng vội vàng kéo cánh tay của Ấn Chung Thiêm, rồi ôm chặt cánh tay đó, không phải