Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/906 lượt.


Bác sĩ thực tập cũng nói: “Còn hỏi nữa, thư kí Ấn không có việc gì. Tôi đã nói rồi, thư kí Ấn là người tốt như vậy, khẳng định sẽ không có liên quan.”
“Cô và thư kí Ấn đã định ngày kết hôn chưa? Chúng tôi chờ uống rượu mừng đó nha.”
“Sau này rồi nói sau, cũng không vội.” Bạc Băng đút hai bàn tay vào túi áo blouse trắng, nói sang chuyện khác: “Chị Lưu, phòng trọ của chị trang trí sao rồi?”
Bác sĩ Lưu ở phòng trọ sát vách phòng cô, bình thường không có gì, mấy ngày nay vừa có người dọn đến, đêm nào phòng trọ của chị ấy cũng vọng ra tiếng động sửa chữa.
“Không phải, là cho thuê. Ban đầu chị không định cho thuê, nhưng người kia cứ kiên trì bảo chị cho thuê…” bác sĩ Lưu có chút ngượng ngùng, hỏi Bạc Băng: “Tiểu Bạc, có phải họ làm ồn lắm đúng không, để chị nói với bọn họ.”
“Không phải, không phải. Em chỉ hỏi vậy thôi… Mấy hôm nay em đều ở nhà bố mẹ.”
***
Cuối tuần không đi làm, Bạc Băng cố ý cùng đến công viên tản bộ với bố cô. Trải qua một tuần nghỉ ngơi, tinh thần của ông đã tốt hơn rất nhiều.
“Tiểu Băng, tạo sao gần đây bố không gặp Chung Thiêm, nó đi đâu thế?”
“Anh ấy được điều về làm việc ở văn phòng chính phủ thành phố, công tác bị đình chỉ lâu như vậy nên có rất nhiều việc đang chờ anh ấy làm.” Nhắc đến Ấn Chung Thiêm, đúng là đã lâu rồi cô không thấy anh ta. Ngày hôm qua, đúng lúc cô gặp được bạn của Ấn Chung Thiêm, tán gẫu vài câu, mới biết là vụ án của anh ta cơ bản đã được điều tra rõ, Ấn Chung Thiêm không có liên quan, còn cung cấp các chứng cứ và lời khai chính xác cho công tác điều tra vụ án.”
Văn phòng chính phủ thành phố cho phép Ấn Chung Thiêm trở về làm việc, nhưng anh ta không muốn làm việc ở Nam Châu, thành phố Nam Châu đối với anh ta không có tiềm năng để phát triển sự nghiệp, cho nên anh ta đang chuẩn bị thay đổi công việc một chút, muốn đến thành phố khác phát triển sự nghiệp.
Diệp Chính Thần nói sẽ làm cô vừa lòng, anh quả nhiên nói được làm được, mà cô, từ đầu đến cuối vẫn không có dũng khí nói sự thật với bố mình.
“Hôm nay chắc là nó nghỉ nhỉ? Con gọi nó đến dùng cơm tối đi.”
“Bố…” Có một số việc sớm muộn gì cũng phải nói, khó có được cơ hội tâm trạng của bố cô tốt như lúc này: “Con và Chung Thiêm…”
Bố cô thấy cô ấp a ấp úng, vẻ mặt khó coi, rất nhanh hiểu được: “Không phải con và Chung Thiêm cãi nhau chứ?”
Bạc Băng thăm dò hỏi: “Nếu con và anh ấy chia tay bố có thể chấp nhận được không?”
“Haizzz, tuổi trẻ các con cãi nhau là chuyện bình thường, đừng hở ra một chút là nói chia tay. Trong khoảng thời gian này xảy ra nhiều chuyện như vậy, tâm trạng của Chung Thiêm không tốt, con nên thông cảm…”
Đi qua một hồ nước nhân tạo, Bạc Băng và bố cô đi dọc trên con đường đầy sỏi, vài lần, Bạc Băng muốn thẳng thắn nói ra, vừa thấy sắc mặt bố cô đang miên man, lại cố nhịn xuống không nói nữa.
Vào cuối tuần, ở công viên có rất nhiều cặp tình nhân cùng nhau nói chuyện yêu đương, có đôi ngồi ở hàng ghế dài dưới tàng cây ôm nhau, có đôi tản bộ trên con đường nhỏ. Mà trong số đó, có một đôi đang bước đến đối diện với cô, làm cho Bạc Băng không tin vào mắt mình, cô cẩn thận nhìn kĩ, đúng là Ấn Chung Thiêm cùng một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi.
Sau một phút kinh ngạc, Bạc Băng kéo cánh tay của bố cô: “Bố, chúng ta đi qua bên đó đi.”
“Bên này gần nhà…” Bố cô chỉ vào con đường phía trước, vừa nói được một nửa thì sắc mặt ông bỗng nhiên thay đổi, trở nên xanh mét. Bạc Băng vội vàng tìm trong túi bố cô lọ thuốc, đưa một viên vào miệng ông.
Bố cô vừa nuốt vào, Ấn Chung Thiêm đã đến gần, anh ta không hề có ý lảng tránh cô và bố cô, ngược lại chào hỏi rất thản nhiên: “Bác trai, Tiểu Băng…”
“Trùng hợp quá.” Bạc Băng cười đáp lại. Người con gái bên cạnh Ấn Chung Thiêm, cô đã gặp qua một lần, cô ấy làm việc ở văn phòng chính phủ thành phố, gương mặt không xuất chúng, nhưng là con nhà gia giáo. Lúc Ấn Chung Thiêm vừa được lên chức làm thư kí của Phó thị trưởng, từng có người làm trung gian, giới thiệu cho cô ấy vào làm, nói đây là con gái của một vị lãnh đạo văn phòng chính phủ đã về hưu, bố mẹ cô ấy là người đã từng đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong chính phủ.
Ấn Chung Thiêm hỏi ý kiến của cô, lúc ấy Bạc Băng cũng chưa biết Diệp Chính Thần là cán bộ cấp cao, cũng không biết tác phong đối xử với mọi người của Diệp Chính Thần, nên cô cười nói với Ấn Chung Thiêm: “Tốt! Con của các các bộ cấp cao đều có giáo dục, nhân phẩm rất tốt…”
“Chung Thiêm, người này là?” Bố cô hỏi.
Ấn Chung Thiêm nho nhã lễ phép nhìn người con gái bên cạnh nói: “Đừng ngại, anh và bác trai nói chuyện mấy câu. Em chờ anh một chút.”
“Đúng lúc em muốn đi dạo bên bờ hồ một chút. Mọi người cứ trò chuyện thoải mái.”
Người con gái đi xa, Ấn Chung Thiêm chỉ nhìn thoáng qua Bạc Băng, nhanh đến mức cô không kịp bắt được cảm xúc trong ánh mắt anh ta.
“Bác trai, thật sự xin lỗi bác. Có một số việc cháu và Tiểu Băng không nên giấu bác, nhưng bọn cháu thật sự vì sức khỏe của bác nên mới…”
“Hai đứa?!” Bố cô như không thể tin vào sự thật nhìn cô, rồi nhìn Ấn Chung Thiêm