XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/946 lượt.

anh khóc, cầu xin anh dừng lại…
Nhưng anh không có dừng lại, mà lại đưa cô đến đỉnh cao nhất.
Tuyệt vọng cùng với thù hận trong tình yêu cuối cùng hóa thành sự triền miên, vô số lần yêu và hận đan xen vào nhau, vô số lần đau đớn và thiên đường trùng hợp.
Thời điểm sắp kết thúc, vật đàn ông của anh trong cơ thể cô không kiêng nể gì mà mạnh bạo thúc sâu vào thân thể cô, Bạc Băng bất chợt thức tỉnh, dùng sức đẩy anh: “Đừng, không phải kì an toàn…”
Anh bắt lấy hai tay cô đặt sau hông: “Vậy thì sinh cho anh một đứa bé đi.”
“Anh điên rồi!? Ra ngoài ngay!”
Không hề quan tâm đến sự cự tuyệt của cô, anh tiến vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, phóng thích dục vọng đè nén bấy lâu…
Khi tất cả chấm dứt, Bạc Băng nằm ở trên giường, quần áo bị xé rách, mái tóc cô rối bời, anh rút khỏi cơ thể cô. Bạc Băng chưa bao giờ có cảm giác trống trải như thế, thân thể trống trải, tâm hồn cũng trống trải.
“Đi đi!” Trừ câu nói đó ra, cô không tìm được từ ngữ nào khác để nói.
Anh ngồi dậy, nhưng lại không có ý định rời đi: “Nha đầu, anh phải làm gì em mới chấp nhận tha thứ cho anh? Bất kể em muốn gì anh đều có thể làm.”
“Mãi mãi đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh làm được không?”
Anh kéo tay trái của cô, giơ lên, trên hai cổ tay là hai chiếc đồng hồ một đen, một trắng. Mỗi một nhịp nhảy của kim giây như kích động lòng vào tự trọng của cô.
Thật ra, cô rất muốn ở bên cạnh anh, nhưng đạo đức và luật pháp không cho phép cô làm điều đó.
Đó là quyền lợi của Dụ Nhân…
“Chúng ta đừng tra tấn nhau nữa.” Anh ôm vai cô, vô cùng kiên định ôm cô vào ngực, chóp mũi anh chậm rãi cọ vào vành tai cô: “Ở lại bên anh đi.”
“Làm tình nhân của anh?”
“Anh nhất định sẽ cưới em làm vợ.”






Trước mắt cô hiện nay chính là cảnh tượng quần áo nằm rải rác lung tung trên giường.
Loại sự việc này, nếu như đã thuận ý lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, rồi đến lần thứ ba… Thói quen lâu dần sẽ làm mất đi sự tôn nghiêm của con người, rồi cuối cùng quên hẳn đi như thế nào mới được gọi là đạo đức.
Người thứ ba ban đầu lúc nào cũng đều rất kiên quyết, nhưng càng về sau, lại càng không hề quan tâm đến bất kì suy nghĩ nào, sau đó sẽ dễ dàng chấp nhận chịu khuất phục trước sự khát vọng mạnh mẽ của nội tâm.
Bạc Băng muốn khuất phục, lập tức sẽ khuất phục.
Ngay tại lúc phòng tuyến của đạo đức trong cô lung lay sắp sụp đổ thì cô lại nhớ đến những hình ảnh trong bệnh viện:
Nhìn mũi dao nhọn cách cổ cô chỉ mấy li, sắc mặt Diệp Chính Thần liền thay đổi: “Đừng làm bậy.”
“Tôi…”
Bạc Băng vừa mở miệng, chỉ không chú tâm trong một giây thì thoáng qua trước mắt, cổ tay cô bị anh nắm chặt. Hành động của anh vô cùng nhanh nhẹn.
“Anh biết em hận anh, anh đã bức em đi đến đường cùng.” Anh dùng một tay nắm cổ tay đang cầm dao của cô, mũi dao bén nhọn hướng đến ngực anh: “Nếu đâm anh một nhát khiến em cảm thấy dễ chịu hơn, vậy thì em đâm đi.”
Bạc Băng nghĩ anh chỉ nói thế, nhưng không ngờ rằng…
Bàn tay anh đang nắm cổ tay của cô thúc nhẹ về phía trước, mũi dao chỉ nhận được một chút lực cản yếu ớt từ cô, anh lại dùng thêm một chút lực nữa…
Thế giới như ngừng chuyển động.
Máu tươi từ nơi mũi dao chạm phải da thịt chảy ra.
“Đừng!”
Bạc Băng dùng hết sức lực rút tay về, con dao rơi tự do xuống mặt đất.
Một giọt máu tươi còn đọng lại trên lưỡi dao…
Bạc Băng hoảng hốt chạy đi tìm hòm thuốc, lấy một cuộn băng gạc xả rối lung tung.
Cô như quên hết tất cả các phương pháp cấp cứu mình đã học qua trước đây. Tay cô lấy một đoạn băng gạc đặt trên miệng vết thương của anh, nhịp tim của anh đang đập một cách nặng nề dưới lòng bàn tay cô. Một cơn đau nhói từ lòng bàn tay truyền khắp toàn thân của Bạc Băng, nỗi đau hệt như nhát dao ấy đâm vào người cô vậy.
“Còn hận anh không?” Anh hỏi cô.
Bạc Băng khóc lắc đầu: “Anh biết là em không muốn anh bị thương…”
“Cho anh một cơ hội nữa, hãy chờ anh ba năm…”
Máu anh lan ra làm ướt cả miếng băng gạc, máu đỏ như màu lửa.
Máu là từ nơi nào chảy ra?

Qua ngày hôm sau, Bạc Băng cố gắng kiên cường đứng lên, cô tắm rửa, thu dọn mọi thứ. Đang định đi học, thì bất ngờ nhận được điện thoại của Ấn Chung Thiêm.
Cô nhớ rất rõ lúc vừa đến Nhật Bản, Ấn Chung Thiêm thường xuyên gọi cho cô, hoặc là để lại lời nhắn trên mạng.
Từ khi cô nói với Ấn Chung Thiêm cô đã có bạn trai thì anh ta không còn liên lạc với cô nữa.
Không biết hôm nay vì chuyện gì anh ta lại chủ động gọi cho cô, Bạc Băng do dự một lát, mới nhận điện thoại.
“Hi!” Ngoài từ đó ra, cô không biết nên nói gì.
“Tiểu Băng.” Giọng nói của Ấn Chung Thiêm có vẻ nghiêm túc: “Em ở Nhật Bản có bận lắm không?”
“Vẫn tốt, gần đây em khá bận.”
“Em có thể thu xếp thời gian để về nước một chuyến không?”
Yêu cầu này của Ấn Chung Thiêm làm cô có phần bất ngờ, nếu đổi lại là người khác cô có thể nghĩ đó là chuyện bình thường, nhưng mà Ấn Chung Thiêm luôn là người rất chú trọng từ lời nói cho đến việc làm. Nếu anh ta đã đưa ra yêu cầu