Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2650 lượt.
người tag cô vào, nguyên nhân là “Trữ Vi của tiểu Nhĩ Đóa” ghi một dòng chữ, dòng chữ ngắn ngủn, nội dung không thua gì một tin giật gân.
“Tình yêu của chúng tôi không hề giả tạo, nếu sau này tâm trạng của tôi tốt hơn, tôi sẽ cho mọi người xem giấy chứng nhận đăng ký kết hôn.”
. . . . . .
Đầu óc Bối Nhĩ Đóa trống rỗng, nháy mắt đứt quãng, chờ sau khi cô hồi phục tinh thần, câu hỏi đầu tiên cô muốn hỏi anh ta, anh ta vì sao lại tự tiện chủ trương, đơn phương công bố tin này?
Không đúng, cô đồng ý cùng anh ta đi đăng ký kết hôn khi nào? Ngữ khí nhàn nhã vạn phần chắc chắn này của anh ta rốt cuộc là như thế nào?
Quan trọng là lời cầu hôn của anh ta chưa được cô đồng ý, tại vì sao anh ta lại tự mình quyết định?
Tiền trảm hậu tấu, ai dạy anh ta như vậy? Chẳng lẽ anh ta không nghĩ tới việc bị cô từ chối, lần nữa tôn nghiêm của anh ta sẽ bị cô chà đạp, trở thành người đàn ông thảm nhất, bị mọi người cười nhạo thì sao?
Điều đáng sợ nhất chính là cô bị anh ta gài bẫy nhưng trong lòng lại tràn ngập niềm vui, không ngừng kìm nén thắc mắc là chuyện gì đang xảy ra?
Sự thật chứng minh, mỗi lần Diệp Trữ Vi lên tiếng đều có thể xoay chuyển dư luận, người trong cuộc trực tiếp đơn phương tuyên bố tin vui, bác bỏ tin đồn.
Cư dân mạng có ba phản ứng, thứ nhất là chất vấn thiệt giả, thứ hai chúc phúc, thứ ba là ngồi chờ giấy chứng nhận kết hôn.
Bối Nhĩ Đóa nhanh chóng tắt máy tính, trốn tránh cuộc sống hiện thực, không dám gọi điện thoại, cũng không dám nghe điện thoại. Cứ như vậy ngơ ngác ngồi trước máy tính, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện kia, chẳng lẽ phải cùng anh ta tốc hành kết hôn…?
Chuyện này cô có đồng ý hay không cũng không quan trọng, liên quan đến chuyện kết hôn cô phải suy nghĩ cẩn thận, vì muốn ngăn chặn lời đồn nên tuyên bố kết hôn, liệu có đáng giá không?
Vốn dĩ hai bên đều tình nguyện, vì cớ gì lại thành thế này?
“Ăn đi.” Anh ta cầm đũa khuấy mì trong bát, không nói nhiều nữa.
Bối Nhĩ Đóa có chút thất vọng, không thể không nói ra suy nghĩ: “Chúng ta không thể ngăn chặn tin đồn bằng cách kết hôn, trường hợp này khác gì chúng ta tiếp tục lừa gạt họ? Trữ Vi, em không muốn kết hôn chính là lý do này.”
Diệp Trữ Vi nghe vậy liền buông đũa xuống, sắc mặt anh ta khác thường, giọng nói nghiêm túc: “Anh sẽ không vì người khác mà quyết định, nhất là lấy chuyện kết hôn làm trò đùa. Đây là mong ước của anh, lúc nào em cũng chỉ biết hỏi anh như thế? Nhĩ Đóa, nếu em chưa chuẩn bị, anh vẫn có thể đợi em. Về những lời bình luận trên mạng, em không cần để ý, chuyện này anh sẽ tự mình giải quyết.”
Không ngờ thái độ của anh ta lại thẳng thắn như vậy, trong lúc nhất thời, Bối Nhĩ Đóa chỉ biết im lặng.
“Nhưng nếu em đồng ý, anh sẽ rất vui.” Diệp Trữ Vi nói xong đứng lên, cúi đầu nhìn cô, “Anh tin mình sẽ là một người chồng tốt, chăm sóc em dư dả cả đời.”
“. . . . . .”
“Anh cho em thời gian suy nghĩ.” Anh ta đẩy bát mì tới chỗ cô, “Em ăn đi, anh đi trước.”
Chờ khi nghe được tiếng đóng cửa, hơi thở quen thuộc ấm áp dần dần tiêu tan, trái tim cô lộp bộp. Nhìn hai bát mì còn bốc hơi nóng, hiểu được, người đi rồi vẫn còn mang theo cảm xúc tức giận.
Anh ta tức giận bởi vì cô hỏi một vấn đề ngu ngốc.
Kỳ thực cô đã biết rõ còn cố tình hỏi, biết rõ anh ta sẽ không lấy chuyện này làm trò đùa.
Chuyện cho tới bây giờ cô hoàn toàn hiểu rõ mình đang băn khoăn cái gì, là cô không muốn ở cùng anh ta, là cô vẫn còn hoài nghi anh ta, lần đầu tiên cô lâm vào tình trạng bế tắc.
Hai chữ kết hôn lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc sống của cô, cô khiếp sợ bởi vì cô cảm thấy nó quá xa vời.
Lúc Bối Hành An nói muốn ly thân với Từ Trinh Phân, cô luôn cảm thấy hôn nhân đáng sợ, thời gian không đủ để đối phương cảm thông, cũng giống như ánh sáng mặt trời và những ngôi sao, ắt hẳn không thể cùng nhau tồn tại.
Không ai dạy cô hôn nhân là gì, cuộc sống củi gạo dầu muối nên giải quyết thế nào, tình cảm vợ chồng phải sinh hoạt ra sao.
Vốn tưởng rằng phải cân nhắc thật lâu mới có đáp án, lại không nghĩ rằng chỉ trong vòng ba ngày cô đã suy nghĩ thông rồi.
Như thường lệ, đối mặt với các vấn đề lựa chọn, cô sẽ đặt theo logic riêng của mình.
Về việc có kết hôn với Diệp Trữ Vi hay không, cô phân tích thế này, còn kỹ càng viết ở trên giấy.
Đầu tiên, dù sao cũng phải kết hôn, gả sớm hay muộn cũng không khác nhau.
Nếu kết hôn sớm, cô sẽ có quyền mè nheo với anh ta, tự nhiên sẽ tìm được rất nhiều lợi ích.
Sau khi kết hôn sẽ ở cùng nhau, mỗi sáng mở mắt đều có thể nhìn thấy nhau, cảm giác này sẽ rất hạnh phúc. . . . . .
Về sau đi làm sẽ có người chở, cũng không cần chen chúc trên xe bus và tàu điện ngầm.<