XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2656 lượt.

br>Tùy ý bắt anh ta nấu ăn cho mình.
Thứ sáu, thứ bảy, thứ tám, thứ chín, thứ mười. . . . . . điện thoại di động của cô đổ chuông.
Là Lưu Ái gọi tới.
“Vâng, là bác gái ạ, bác tìm cháu có chuyện gì không?” Bối Nhĩ Đóa lễ phép nói.
“À, không có gì, bác chỉ muốn nói hôm nay nhà bác có hầm một nồi canh, muốn kêu cháu và Trữ Vi sau khi tan sở về chơi.”
“Thật ngại quá, mặc dù cháu rất thích uống canh do bác nấu, nhưng hôm nay cháu còn có việc, ngày khác có được không ạ?”
“Không sao, cháu cứ việc làm việc của mình, lát nữa bác mang canh đến bệnh viện cũng được.”
“Bệnh viện? Không phải tuần sau bác trai mới đến trị liệu sao ạ?” Bối Nhĩ Đóa nhớ không lầm hỏi.
“Ba ngày trước ông ấy ho ra máu, nửa đêm thì được đưa tới bệnh viện.”
Bối Nhĩ Đóa vì câu nói này của Lưu Ái mà trái tim thắt chặt, nhanh chóng hỏi: “Tình hình hiện tại của bác trai thế nào rồi ạ?”
“Sau khi nhập viện kiểm tra, sáng hôm nay đã có kết quả, tình trạng không tốt lắm.” Giọng Lưu Ái ngày càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn lại tiếng hít thở, giống như mưa phùn triền miên không ngừng đau thương.
. . . . . .
Diệp Viễn nhập viện kiểm tra, kết quả phát hiện có một nốt phổi, nghi ngờ ung thư phổi giai đoạn đầu, bước tiếp theo là châm cứu và điều trị.
Bối Nhĩ Đóa đi tới bệnh viện, gõ gõ cửa, cửa mở ra cô nhìn thấy Lưu Ái.
“Nhĩ Đóa, một mình cháu đến đây sao? Bác cứ nghĩ cháu sẽ chờ Trữ Vi tan sở mới đi cùng.” Lưu Ái nhìn thấy Bối Nhĩ Đóa, gương mặt vui mừng.
“Cháu rất lo lắng, cháu muốn nhanh chóng đến thăm bác trai ạ.” Bối Nhĩ Đóa mang theo một túi lê, ngượng ngùng nói, “Cháu không biết bác trai có thể ăn những gì nên cháu chỉ mua hoa quả thôi ạ.”
“Tốt quá rồi.” Lưu Ái tiếp nhận quà trong tay của Bối Nhĩ Đóa, bà mỉm cười ôn hòa, “Cháu mau vào đây.”
Phòng bệnh rất rộng, ánh nắng sáng ngời, không khí lưu thông thoáng mát, rất thích hợp với người bệnh.
Diệp Viễn nằm tựa người trên giường bệnh, ông mặc một chiếc áo len màu xám, một chiếc áo khoác khoác trên vai, bàn tay lưu loát lật tờ báo tạm thời dừng lại, nghe giọng Bối Nhĩ Đóa ông liền ngẩng đầu.
“Chào bác, cháu đến thăm ạ.” Bối Nhĩ Đóa đi đến giường quan sát mặt ông, phát hiện sắc mặt ông ngoài tái nhợt thì không có gì bất ổn, ánh mắt vẫn sâu sắc và đanh thép.
“Nhĩ Đóa, mau ngồi xuống đây.” Diệp Viễn chỉ chỉ chiếc ghế sofa bên cạnh.
Bối Nhĩ Đóa ngoan ngoãn ngồi xuống, lúc cúi đầu thì cô nhìn thấy một quyển tập thơ trên ghế sofa, trong lòng đoán rằng bố mẹ Trữ Vi hẳn là khi nãy ở phòng đọc sách của bệnh viện.
“Nhĩ Đóa, cháu ngồi đó nói chuyện cùng bác trai nhé, bác đi ra ngoài một lát.” Lưu Ái dặn dò Bối Nhĩ Đóa.
“Vâng ạ.” Bối Nhĩ Đóa quay đầu lại, mỉm cười với Lưu Ái.
Lưu Ái rời khỏi phòng bệnh, đợi bà kéo cửa đi ra, Bối Nhĩ Đóa mới quay đầu lại nhìn Diệp Viễn, quan tâm nói: “Bác trai, nếu bác cảm thấy chỗ nào không khỏe, nhất định phải nói với cháu.”
“Tôi nào có yếu ớt như vậy.” Diệp Viễn bỏ tờ báo xuống, tháo mắt kính để trên chăn, khịt khịt mũi, “Yên tâm, hiện tại tôi không sao.”
Bối Nhĩ Đóa cảm thấy xót xa, vừa rồi ở trên đường cô còn cố suy nghĩ một đống câu an ủi, nhưng ở trước mặt Diệp Viễn cô cũng không dám nói.
“Trữ Vi tối qua ngủ ở đây, sợ tôi cô đơn nên nó trò chuyện với tôi rất lâu, hơn sáu giờ sáng mới rời khỏi đây.” Diệp Viễn vừa nhìn Bối Nhĩ Đóa vừa nói.
“Sau giờ tan sở anh ấy lại đến ạ?”
“Ừ.”
Nói đến đây, một già một trẻ đều trở nên trầm mặc.
Hai tay Bối Nhĩ Đóa đặt ở đầu gối, do dự một lát rồi nói: “Bác trai, bác đừng lo lắng, sẽ không có việc gì đâu ạ, bác sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Diệp Viễn nghe xong không nhịn được cười: “Cháu đừng lo lắng thay tôi, từng tuổi này rồi có chuyện gì tôi chưa từng trải? Sinh Lão Bệnh Tử, chuyện gì tôi cũng chưa từng sợ.”
Vẻ mặt Bối Nhĩ Đóa ảm đạm.
“Nhưng mà, nói không nuối tiếc thì không hẳn.” Diệp Viễn cố ý đưa mắt nhìn Bối Nhĩ Đóa, ông thở dài, bắt đầu nói hàm ý khác.
Bối Nhĩ Đóa chợt nổi da gà, dường như đoán được ông sẽ nói gì.
“Chỉ có thể trách Trữ Vi không tốt, lâu như vậy mà vẫn không thành công, hiệu suất kém hơn tôi gấp 10 lần, nếu không phải tôi đang nằm viện, sớm đã tự mình chạy tới nhà thuốc tìm cho nó một ít thuốc bổ, nhân sâm cùng hà thủ ô.”
“. . . . . .”
“Đùa thôi, tôi biết cháu và nó còn chưa tiến triển tới bước kia, chuyện này nó đã nói với tôi.” Đôi mắt Diệp Viễn sáng ngời, phảng phất ánh nhìn sâu xa, “Cháu là một cô gái bảo thủ, nó cũng là người nguyên tắc, hai đứa nhất định sẽ không thực hiện điều tôi mong chờ.”
“Anh ấy nói gì với bác ạ?”
“Nó chẳng nói gì nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được.”
“Không, không phải ạ. Ý cháu không phải như vậy.”
“Không sao, chu