Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2661 lượt.
yện này tôi có thể hiểu, Trữ Vi không có kinh nghiệm yêu đương, nó không phải loại người lãng mạn, bình thường luôn sống tiết kiệm, đoán chừng chưa từng mua cho cháu món quà nào vượt quá năm con số, đàn ông như vậy thật sự nhàm chán.” Diệp Viễn ra vẻ hào phóng, tố cáo con trai, biểu tình đồng cảm.
“Không, không phải ạ.” Bối Nhĩ Đóa nhanh chóng làm rõ, “Cháu rất muốn ở cùng anh ấy, luôn luôn muốn ở cùng nhau, người như anh ấy, tiếp xúc với nhau một thời gian dài ngược lại càng thích ạ.”
“Phải không? Nhưng tôi nghe được một tin tức đáng tin, cháu từ chối lời cầu hôn của nó.”
“. . . . . .”
“Lý do không đồng ý là gì?”
“Cháu cảm thấy sự việc diễn ra quá nhanh ạ.”
“Quả nhiên vẫn còn là một cô bé, tin rằng cuộc sống còn rất nhiều thời gian để lãng phí.” Diệp Viễn cười sâu sắc, “Qua vài năm nữa cháu sẽ suy nghĩ khác, thời gian luôn trôi qua thật nhanh, thậm chí mười năm nhanh như chớp mắt, tiếc vì không thể mỗi giây mỗi phút cùng nhau quấn quýt, cuộc sống là vô thường, có lẽ ngày hôm nay ở đây, ngày mai sẽ không tồn tại.”
“Vì vậy bác trai mới quấn quýt bác gái đến vậy?” Bối Nhĩ Đóa hiếu kỳ nói.
“Ái Ái ư.” Nhắc tới vợ, Diệp Viễn nhẹ nhàng lấy tay trái gác lên mu bàn tay phải gầy gộc, “Người cũng như tên, luôn khiến cho người ta yêu mến, một phút tôi cũng không muốn tách rời bà ấy.”
“. . . . . .”
“Cháu đã có hứng thú, tôi cũng không ngại kể. Ái Ái là người vợ thứ hai của tôi, vợ trước của tôi lớn hơn tôi một tuổi, năm tôi hai mươi đã kết hôn cùng bà ấy, hôn sự căn bản hai người không gặp mặt, cuộc sống không quá ngọt ngào nhưng bình thản ổn định, mãi cho đến khi bà ấy qua đời vì khó sinh, sinh cho tôi một đứa con gái, tôi rất yêu đứa con này, ngoại trừ công việc, tất cả thời gian khác tôi đều dành trọn cho nó, cứ như vậy đến năm tôi bốn mươi tám tuổi, con gái lấy chồng, rốt cuộc tôi gặp được Ái Ái. Năm đó Ái Ái mới hai mươi bảy tuổi, phong nhã hào hoa, chúng tôi quen nhau trong một buổi tiệc, bà ấy chủ động mời tôi khiêu vũ, lúc đó tôi khá ngại ngùng, cháu đừng hiểu lầm, lần đầu bất ngờ gặp gỡ, một ý nghĩ xấu tôi cũng không nghĩ đến, chỉ cảm thấy người như mình lại bị một cô gái trẻ tuổi mời nhảy, chân tay tôi không khỏi luống cuống, bước nhảy hoàn toàn sai nhịp, sau đó chúng tôi cũng không giữ liên lạc, lịch sự nói lời tạm biệt.”
“Duyên phận thật kỳ lạ, khi muốn cưỡng lại thì số phận không cho phép, ba tháng sau tôi đến nước Pháp công tác, vừa vặn bà ấy cũng ở Paris, thời gian rãnh rỗi tôi thường đi dạo, bắp gặp bà ấy đang chụp ảnh tại tháp Eiffel, tôi tiến lên chào hỏi, bà ấy cười đến xán lạn. Tôi thừa nhận, lúc nhìn thấy bà ấy mặc chiếc váy mảnh mai chạm gót, tôi lại có suy nghĩ mờ ám. Ngày đó chúng tôi đi dạo dọc theo đại lộ Champs Elysees, điện Louvre và sông Seine xinh đẹp, bà ấy đã mua tặng tôi một cái tẩu thuốc lỗi thời, tôi mời bà ấy dùng một bữa tối, sau đó để lại thông tin liên lạc.”
“Một vài ngày sau, tôi đang ở Paris, vì không nói được tiếng Pháp, làm việc gặp một số vấn đề, biết bà ấy nói rất thạo tiếng Pháp, sau đó tôi liền gọi điện nhờ bà ấy giúp đỡ, bà ấy đến thẳng chỗ tôi, mồ hôi trên mặt đầm đìa giúp tôi giải quyết. Lúc bà ấy cúi xuống viết chữ, chiếc cổ thon gọn như đường cong nhẹ nhàng và duyên dáng, giống như mặt nước trong xanh lấp lánh của mặt hồ, một con thiên nga trắng xinh đẹp, trái tim tôi hoàn toàn bị chinh phục. Khi bà ấy viết xong một bản phiên dịch tiếng Trung, nhìn lên và mỉm cười với tôi, vai tôi run rẩy, lo lắng quay đầu nhìn bà ấy, trong lòng suy nghĩ phải theo đuổi người phụ nữ này.”
“Tình cảm dần dà phát triển, chúng tôi bắt đầu hẹn hò mặc cho bố mẹ bà ấy phản đối, tuổi tôi lớn hơn bà ấy rất nhiều, chỉ nhỏ hơn bố bà ấy mấy tuổi.”
“Bố bà ấy cho người theo dõi, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc tôi có âm mưu gì nhưng kết quả không tìm được, ông ta cố gắng dập tắt tình yêu của chúng tôi, thẹn quá hóa giận sau đó đành nhốt bà ấy, không muốn để bà ấy gặp tôi. Nhưng ma cao một thước, đạo cao một trượng, tôi có rất nhiều cách, đúng vậy, tôi có kỹ năng leo trèo và phá khóa. Đừng quên tôi cao một mét chín mươi hai.”
“Cứ như vậy hai bên giằng co gần một năm rưỡi, bố mẹ bà ấy đuổi bà ấy ra khỏi nhà, sau khi biết chuyện tôi lập tức lái xe đi tìm bà ấy, tôi nhớ đó là một buổi tối tuyết rơi đầy đường, dưới đèn đường mờ nhạt tôi ôm bà ấy lên xe, mang về nhà nhưng không dám chạm vào bà ấy. Trong lòng không thể kìm nén, vì thế hôm sau tôi mang bà ấy đi đăng ký kết hôn, một tháng sau chúng tôi tổ chức hôn lễ, chín tháng mười ngày sau đó Trữ Vi ra đời, thằng bé là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời tôi.”
“Đây là tốc độ cưa gái của dòng họ Diệp, yên tâm, Trữ Vi giống tôi điểm này.”
“Tất nhiên, tôi đã đặt rất nhiều dấu ấn đáng buồn trong ch