Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2756 lượt.

ng sẽ rất quấn vợ?
Bối Nhĩ Đóa thầm nghĩ, một người đàn ông cao một mét chín mươi như vậy khi quấn người không biết sẽ như thế nào, có vẻ như hình ảnh rất đẹp không dám tưởng tượng.
"Cô đang nghĩ gì thế?" Anh ta hỏi.
"Tôi đang nghĩ cha anh hơn mẹ anh rất nhiều tuổi mà lại quấn mẹ anh như vậy, không biết mẹ anh có cảm thấy hơi vất vả không?"
"Sao lại thế được? Bà ấy là vợ ông ấy, yêu ông ấy, kính trọng ông ấy, đương nhiên rất vui vẻ chia sẻ thời gian cho ông ấy".
"Anh nói như vậy nghe có vẻ hơi gia trưởng, dường như phụ nữ trời sinh đã ở địa vị lệ thuộc, phục vụ đàn ông là chuyện hiển nhiên".
Thấy Bối Nhĩ Đóa hiểu nhầm, bắt đầu đòi công bằng cho nữ giới, Diệp Trữ Vi ra vẻ suy nghĩ một lát rồi sửa lại: "Ý tôi là cả hai bên, không có phân chia
chính phụ. Chỉ có nam nữ tình cảm sâu nặng, một ngày cũng không muốn chia xa mới lựa chọn đi đến hôn nhân. Đã như vậy, sau khi kết hôn hai bên trói buộc với nhau, chia sẻ thời gian và bí mật của mình cho nhau cũng là cam tâm tình nguyện, chẳng lẽ không đúng sao?"
"Anh nói vậy nghe cũng có lí". Bối Nhĩ Đóa chậm rãi gật đầu: "Sự trói buộc giữa cha mẹ anh chắc hẳn ngọt ngào".
Ngọn đèn bão trên đầu nhẹ nhàng đung đưa, ánh đèn màu vàng ấm áp dịu dàng chiếu xuống. Cô yên lặng chớp chớp mắt, hàng lông mi dài như lông măng mềm mại lướt nhẹ qua ánh mắt người đối diện. Ánh mắt anh ta đưa xuống, dừng lại trên vùng cổ trắng muốt của cô.
Vừa rồi anh ta đã tận tay chạm vào chỗ đó, cảm giác mềm mại hơn cả cánh loài động vật mềm mại nhất mà anh ta đã từng vuốt ve.
Đối với cánh động vật, anh ta thích, chuyên chú, có hứng thú. Đối với nước da của cô, anh ta lưu luyến không muốn rời, còn có cả quý trọng.
Bối Nhĩ Đóa ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt sâu sắc của anh ta.
"Bắt đầu được chưa?" Anh ta tiếp tục nhìn cô không e dè.
"Được rồi, không có vấn đề gì".
"Vậy bắt đầu từ đoạn tôi mệt, cô nói sẽ bóp chân giúp tôi".
***
Một tiếng sau đó, dưới sự chỉ bảo của Diệp Trữ Vi, Bối Nhĩ Đóa nói với anh ta những lời tâm tình khó tin nhất trong đời. Anh ta yêu cầu rất nghiêm khắc, bắt cô khống chế chính xác tốc độ và nhịp điệu, phải mang theo tình cảm sâu đậm, nhìn vào mắt anh ta nói từng từ một. Cô ngoan ngoãn làm theo, kết quả là đến khi buổi phụ đạo kết thúc, thuyền vào đến bờ, cô cũng sức cùng lực kiệt giống như vừa chạy hai vòng sân vận động.
"Mệt quá". Cô than khẽ. Phải biết nhìn thẳng vào đôi mắt có ma lực của anh ta trong thời gian dài cùng làm mọi người mê muội như nhìn thẳng vào màn hình độ nét cao.
"Mệt à?" Anh ta đưa cho cô một chiếc khăn giấy, giọng nói không nghe ra tâm tình: "Đúng là làm khó cô rồi".
Có điều sau này còn mệt hơn.
***
Hai người một trước một sau đi ra khỏi khoang thuyền. Ông già chèo thuyền ho một tiếng nặng nề, thu hút sức chú ý của Bối Nhĩ Đóa về phía mình.
"Ông vất vả quá, cảm ơn ông". Bối Nhĩ Đóa cười nói.
"Không sao, đây là công việc của ông". Ông già chèo thuyền vừa nói vừa quan sát chiếc áp len rộng thùng thình trên người cô, không khỏi nghi hoặc: "Cô bé, tại sao cháu lại mặc một chiếc áo rộng như vậy? Tay áo gần chạm đất rồi kìa".
"Bởi vì cháu mặc áo của anh ấy". Bối Nhĩ Đóa chỉ Diệp Trữ Vi phía trước, xấu hổ giải thích.
Sắc mặt ông già chèo thuyền lập tức sa sầm, ánh mắt nhìn Diệp Trữ Vi đầy trách móc, thậm chí là xem thường. Nào là thuê thuyền ban đêm, trang trí khoang thuyền sặc sỡ, chuẩn bị bánh ngọt, chọn lộ trình quanh co lòng vòng... Gã thanh niên này tâm tư đen tối, xem ra vừa rồi không đứng đắn gì, thậm chí còn kích động xé rách áo của cô bé này.
Càng nghĩ trong đầu càng hiện lên những chuyện không đành lòng, ông già chèo thuyền đau lòng lắc đầu: "Lần sau đến chơi ban ngày đi, ban đêm ra ngoài không an toàn".
Bối Nhĩ Đóa nói: "Không sao mà, cháu đi ban đêm nhưng không phải đi một mình, còn có anh ấy nữa".
"Dù là bạn trai bạn gái thì trước lúc quan hệ ổn định cũng phải chú ý một chút". Ông già chèo thuyền nhắc một câu.
Ông làm nghề này đã gần hai mươi năm mà chưa bao giờ thấy hai vợ chồng nào buổi tối đến ngồi thuyền chơi trò lãng mạn, thông thường đều là đàn ông đã có tuổi dắt một cô bé tới chơi. Rất nhiều lần sau khi khoang thuyền đi ra, phấn son trên mặt cô bé đều nhòe nhoẹt, váy áo xộc xệch. Ông biết rõ chuyện gì xảy ra trong khoang thuyền nhưng không bao giờ lắm lời, chỉ có điều cô bé lần này thoạt nhìn ngoan ngoãn đáng yêu nên ông mới nhất thời không nhịn được nói vài câu.
Bối Nhĩ Đóa có chậm hiểu đến mấy cũng nghe ra được ý của ông già, cô lúng túng giải thích: "Không cần, anh ấy là chính nhân quân tử".
Diệp Trữ Vi đang lên bờ nghe thấy Bối Nhĩ Đóa phía sau đánh giá mình như vậy liền suy nghĩ một lát rồi xoay người lại, đưa tay dắt Bối Nhĩ Đóa lên bờ rất có phong phạm quân tử.
"Anh nghe thấy chứ?" Bối Nhĩ Đóa nhỏ giọng hỏi anh ta: "Ý tôi là những gì ông ấy nói vừa rồi".
"Ờ".
"Anh không giận chứ?" Cô cười nhìn vẻ mặt anh ta: "Ông ấy coi anh là loại người lòng dạ khó lường".
"Không sao". Thái độ của anh ta rất hờ hững: "Cô biết tôi là chính nhân q


Polly po-cket