Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.
g tập phim tuyên truyền thứ hai lại có nội dung này, đến lúc đó cô phải biểu lộ tình cảm với
Diệp Trữ Vi trước mặt mọi người sao?
"Ờ, nếu cô không tin thì có thể hỏi Úc Thăng". Dù sao thì quyền giải thích cuối cùng cũng không còn ở chỗ Úc Thăng.
"Anh đã nói như vậy thì nhất định là thật". Bối Nhĩ Đóa đấu tranh tư tưởng một hồi rồi quyết định nói thẳng: "Nhưng có vẻ tôi không thể nói được câu này".
Mắt Diệp Trữ Vi như chứa đầy sao trời, sáng lấp lánh, rộng mênh mông, lại dịu dàng. Nghe thấy người đối diện nói xong, ánh mắt anh ta lạnh đi.
"Sao? Không thể nói được một câu dối lòng à?" Anh ta cầm ấm trà rót nước cho chính mình, nói không mặn không nhạt.
Không phải, là không dám nói thẳng suy nghĩ trong lòng như thế... Bối Nhĩ Đóa thầm nghĩ.
"Không nói được cũng phải nói, chuyện này cô không quyết được". Thấy Bối Nhĩ Đóa ngầm thừa nhận đáp án, Diệp Trữ Vi nói: "Chúng ta có hợp đồng,
trong trường hợp không đe dọa đến an toàn cá nhân, cô không phối hợp cũng không được".
"..."
"Cho cô thời gian chuẩn bị một phút". Anh ta đưa tay cầm tay áo cô rũ xuống cạnh bàn đặt lại lên bàn: "Sau đó nói cô thích tôi".
"... Nếu tôi thật sự không nói được?"
Ánh mắt anh ta nhìn mặt hồ xanh đen xa xa: "Vậy tối nay cô sẽ không lên bờ được".
"..."
###########
Lời tác giả: Trọng điểm của chương này là gì?
Trữ Vi muốn nghe hát là có dụng ý khác, thực ra là muốn nghe Nhĩ Đóa mượn tiếng ca bày tỏ tình yêu.
Chiếc thuyền Trữ Vi thuê là một chiếc thuyền cực kì đen tối, sâu không thấy đáy, lên rồi sẽ rất khó xuống. Anh ta cố ý không thông báo cho Nhĩ Đóa là đi đâu mà tự ý chuẩn bị chiếc áo cỡ to nhất của mình, như vậy sau khi Nhĩ Đóa mặc vào sẽ không thể đưa tay từ chối và chống cự... Phải để mặc cho người nào đó thao túng.
Bánh ngọt Trữ Vi chuẩn bị không phải là miễn phí, Nhĩ Đóa ăn rồi đương nhiên sẽ phải trả giá.
Quyền giải thích đầu tiên và cuối cùng về tập phim tuyên truyền thứ hai đều nằm trong tay Trữ Vi, anh ta nói với Úc Thăng, đây là quyền lợi bình thường của một ông cậu, cháu không có tư cách đưa ra dị nghị.
Ai đồng ý toàn bộ những điều trên thì ngoi lên mặt nước đi nào!
Vẫn nghe nói hồ nắng không bằng hồ mưa, hồ mưa không bằng hồ đêm, nhưng lúc này Bối Nhĩ Đóa nhìn về phía bờ hồ xa xôi, chỉ cảm thấy giống như vực sâu không thấy đáy, lúc nào cũng mang theo hơi lạnh nguy hiểm làm mọi người không thể nào nhận thức được cái gọi là vẻ đẹp của hồ đêm.
Thuyền lắc lư giữa hồ, lời nói của Diệp Trữ Vi vang vọng bên tai cô.
"Tôi biết anh đang nói đùa". Bối Nhĩ Đóa gắng gượng tìm cách nở một nụ cười lạc quan, cố gắng hóa giải bầu không khí khó xử.
"Nếu cô nhất quyết cho rằng như vậy..." Anh ta nói: "Chúng ta sẽ qua đêm ở đây luôn".
"..."
Anh ta rất thất vọng với cô nên không còn miễn cưỡng nữa.
"Em thích anh". Bối Nhĩ Đóa nhắc lại một cách máy móc.
Diệp Trữ Vi gật đầu có lệ, ờ một tiếng, tiện tay cầm hộp bánh vừa đậy lại đặt lên trên bàn rồi mở ra: "Được rồi, xem ra cô vẫn tương đối thấy hứng thú với chuyện ăn uống hơn. Cô còn muốn ăn gì nữa?"
... Anh ta đã hoàn toàn thất vọng với cô sao?
"Bây giờ tôi không đói". Tâm tình Bối Nhĩ Đóa cực kì phức tạp.
"Dù ít dù nhiều, cứ ăn một chút". Diệp Trữ Vi cầm một chiếc bánh màu ngọc bích đưa đến bên miệng cô: "Há miệng ra".
Bối Nhĩ Đóa cắn một miếng, lắc đầu: "Tôi thật sự không ăn nổi nữa".
Diệp Trữ Vi rút tay về, không ngại ngần ăn hết chiếc bánh đã bị cô cắn một miếng.
Xem ra anh ta đã thật sự thất vọng với cô. Khi thất vọng người ta sẽ làm một số chuyện hoàn toàn trái ngược lúc bình thường. Thí dụ như anh ta luôn luôn giữ vệ sinh, mắc chứng yêu sạch sẽ cấp độ nhẹ không ngờ lại chẳng để ý gì đến nước miếng của cô trên chiếc bánh đó.
Bối Nhĩ Đóa im lặng nghĩ.
Để bảo đảm tập phim tuyên truyền thứ hai có thể ghi hình thuận lợi, anh ta đã lao tâm khổ tứ bố trí buổi hẹn hò tối nay, bỏ không ít tiền thuê chiếc thuyền đêm này, thuê cả một ông chèo thuyền kinh nghiệm phong phú, trầm lặng ít nói, không liếc ngang liếc dọc đến cầm chèo, vạch lộ trình đi đêm cho thuyền, còn chuẩn bị các loại bánh ngon miệng, trà hạnh nhân thơm phức, áo len ấm áp rộng thùng thình... Đến thời điểm mấu chốt, cô lại không nói nổi một lời kịch thông thường nhất giữa các cặp tình nhân.
Cô nhìn trộm anh ta một cái, trong lòng không khỏi thầm lên án chính mình.
Anh ta không có việc gì làm, cầm chiếc bánh thứ hai lên nhấm nháp. Sắc mặt lạnh nhạt nói rõ đã hoàn toàn từ bỏ khúc "gỗ mục" không dùng được vào việc gì này.
"Trữ Vi, em thích anh". Bối Nhĩ Đóa đột nhiên lấy lại tinh thần, ngữ điệu rõ ràng êm ái: "Em thích anh, rất thích anh, cực kì thích anh".
Giọng nói động lòng người của cô như từng hạt pha lê rơi vào đĩa ngọc trong suốt, chậm rãi lọt vào tai người nào đó.
Đến lúc nhìn thấy ánh mắt anh ta lại đưa đến trên mặt cô, mang theo sự sâu lắng khó dò giống như thường ngày, cô vẫn giữ nụ cười nơi khóe miệng, trong lòng nghĩ: Chỉ có ông trời mới b