XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

hế nào, Đại Đổng trong mắt cô giờ đây vẫn là một thợ sửa xe, dù cô chưa được thăng chức nhưng thu nhập của cô nhất định cũng không thể thấp hơn cậu được.
Đại Đổng nhìn thì hiền hậu, đến lúc cần kiên quyết lại rất kiên quyết, cũng giống như ban nãy cậu kiên quyết giành lấy việc lái xe, sau đó cũng cương quyết đưa cô về, bây giờ lại cương quyết giành phần trả tiền.
“Ăn cơm với con gái, đàn ông phải trả tiền mới đúng phép lịch sự.”
Chính vì câu nói đó khiến trái tim của Chu Lạc lại một lần nữa xốn xang hưng phấn đồng thời quyết định nhượng bộ. Cậu coi cô là con gái, không phải là khách hàng, cũng không phải là bà chị gái già lớn tuổi hơn cậu.
Hơn nữa, còn một nguyên nhân khiến Chu Lạc vui mừng, mối quan hệ giữa Đại Đổng và nữ chủ quán không thân thiết đến nỗi không phân rõ của anh của tôi, cô nhìn thấy cậu thanh toán tiền cho nhân viên thu ngân.
Chu Lạc quả quyết, bản thân cô dù hôm nay dù đã ngấm đẫm hương thơm của cà phê, vẫn có thể ngủ một cách rất say sưa.
Phòng tư liệu chung của các chuyên viên trong viện, vì có yêu cầu bảo mật, cần phải qua nhiều tầng xét duyệt mới được vào, đồng thời, tất cả tư liệu trong đó đều không được mang ra ngoài, không được phô tô, chỉ được phép đọc ngay tại đó. Bản thân cô chưa có kinh nghiệm làm dự án đầu tư ra nước ngoài, đành chỉ có thể rút kinh nghiệm từ những kinh nghiệm của người khác để lại.
Nhưng mà, thành La Mã không phải chỉ xây trong một ngày, đống tài liệu chất cao như núi kia cũng không thể nào chỉ trong chốc lát có thể ghi nhớ hết. Chu Lạc tiêu tốn hết cả một ngày trời ở trong đó, rồi cô quyết định vác cái bụng rỗng ra ngoài tìm đồ ăn.
Vừa bước ra khỏi phòng tư liệu bị ngắt hết các tín hiệu đó, chuông điện thoại di động của Chu Lạc liền rộn ràng vang lên. Cô kiểm tra phần tin nhắn, lựa chọn những tin nhắn của người quen rồi trả lời trước, cuối cùng mới mở tin nhắn đến từ một số điện thoại lạ, tin nhắn đó chỉ vẻn vẹn có vài chữ ngắn ngủi: “Tôi là Diệp Minh Lỗi, mau gọi lại cho tôi”.
Đại thiếu gia như anh thì có thể có chuyện gì gấp cơ chứ, chắc không phải là đòi tiền phòng nghỉ đấy chứ? Chu Lạc quyết định không thèm để ý tới nó, sau này giả bộ như không nhận được tin nhắn là được rồi, dù sao thì mạng di động bị mất tín hiệu, bị lạc mất tin nhắn cũng không phải là lần đầu tiên mới thấy.
Ăn một mình thường dễ qua quýt cho xong, bình thường chỉ cần một suất cơm hoặc một bát mỳ là được. Nhưng hôm nay quá mệt rồi, đọc tài liệu nhiều đến nỗi nhức hết cả mắt, Chu Lạc quyết định tự khao bản thân mình một chút, ra ngoài ăn một bữa thật ngon.
Phía tây của thành phố có một quán ăn rất được, lần trước khi đưa mấy người ở xưởng sản xuất tới ăn cơm, Chu Lạc vẫn không quên được mấy món đặc biệt ở đó, về phòng làm việc thu dọn túi xách, lại ra bãi đậu lấy xe, chuẩn bị đến nơi dành một bữa tiệc thịnh soạn cho bản thân.
Xe vừa chạy tới đường vòng liền có điện thoại gọi đến, Chu Lạc đeo tai nghe của điện thoại, ấn vào nút nghe, đồng thời tiện tay ấn nút hạ kính xe.
“A lô, xin chào!” Chu Lạc nói rất to.
“Chẳng phải đã bảo cô gọi lại cho tôi sao?”
Quả nhiên là Diệp Minh Lỗi, đứa trẻ này thật không có phép lịch sự chút nào, cô và anh lại chẳng thân quen gì, dù thế nào thì cũng phải hỏi thăm một chút trước đã chứ. 
“Anh nói gì cơ? Tôi không nghe rõ, tôi sẽ gọi lại cho anh sau, thôi nhé, tạm biệt.” Chu Lạc vẫn cao giọng hét lên, hét xong liền cúp máy luôn. Mặc kệ anh ta là yêu ma quỷ quái ở phương nào, giờ đây việc ăn cơm mới là quan trọng nhất, ai cũng không thể ngăn cản được việc cô lấp đầy cái bụng rỗng này!
Gọi liền một lúc mấy món ngon, dưới cái nhìn của những người xung quanh, Chu Lạc ăn một cách gió cuốn mây tan, ôm lấy cái bụng căng tròn, ngả người ra thành ghế ngồi thở. Sau khi ăn uống no nê, đầu óc cô mới suy nghĩ tới những vấn đề khác, ví dụ như cử chỉ của cô chẳng hạn.
Mẹ và bà ngoại cô truyền đời này sang đời khác, cho rằng thành ghế của chiếc ghế tựa không phải là phần dành cho phụ nữ tựa lưng. Khi ngồi, hai chân phải khép lại, đồng thời nhiều nhất cũng chỉ được để chân ở khoảng một phần ba gầm bàn, nếu không sẽ là người thô lỗ, bất nhã, không có giáo dục. Nếu để bà và mẹ nhìn thấy bộ dạng của cô lúc này, nhất định sẽ lại bị họ khinh bỉ buông một câu: “Đúng là người của nhà họ Chu”.
Nhà họ Chu thì đã sao nào, cô là do bà nội nuôi lớn, bà nội lại không mang họ Chu. Chu Lạc không phải không biết rằng là một thục nữ sẽ được yêu thích hơn. Cô cũng từng cố gắng, nhưng không đạt được hiệu quả như mong muốn, họ vẫn bận rộn với công việc của mình, coi cô như một thứ dùng để trưng bày trong nhà. Thà rằng ngược lại, cứ làm ầm ĩ lên một trận, quát mắng vài câu hoặc trừng phạt, càng có thể chứng minh sự tồn tại của cô trong nhà.
Đối với cô, tuổi thơ quả thực là những hồi ức cực kỳ vô vị, tất cả mọi trò chơi đều là tự mình chơi với mình. Sau đó, khi đã lớn hơn một chút, cô lại càng thích học ở trường, như thế còn có người ở bên cạnh, vì vậy thành tích học tập của cô rất tốt, lại bởi vì bị ép học vượt cấp, nên ngày cả niềm vui hi