Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.

hỏ ơi, tôi làm trong nghề này cũng không phải ít thời gian, những thứ khác thì không dám nói, chứ đồ sành sứ thì cũng có chút kinh nghiệm. Bà cô khẳng định rằng mấy món đồ sành sứ này, đặc biệt là chiếc có họa tiết hoa văn xanh thời Nguyên, đều là giả ư? Ở đây còn có cả một vết sứt, nghe nói đó là hàng thứ phẩm sau khi ra lò của hồi ấy. Căn cứ vào các điển tích sưu tầm được, cái nào cũng phù hợp với tiêu chuẩn của hàng chính hiệu”.
Chu Lạc thở dài một tiếng, tại sao ông ta cứ lèm bèm mãi không thôi thế nhỉ? Thấy sắc mặt trắng bệch vì lo lắng trông thật đáng thương của ông già, nghĩ rằng ông ta có khả năng vì thế mà bị lỗ vốn, đành phải cố gắng kiên nhẫn giải thích: “Hàng thật thuộc loại ngũ đại Dân Giao đâu có dễ dàng tìm thấy như vậy? Còn đồ sứ Quan Giao, ngoài việc dâng lên cho những người trong hoàng cung dùng ra, đều là đồ tế lễ ngự ban cho các chùa chiền, miếu mạo và dùng làm vật cống tặng ra nước ngoài, rất khó lưu lạc trong dân gian. Trải qua mấy trăm năm như vậy, lại còn biết bao cuộc chiến tranh loạn lạc, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết rằng để lưu giữ được một cổ vật toàn vẹn tới ngày nay là điều vô cùng khó. Hàng thứ phẩm, hàng thứ phẩm hồi đó đều bị mang ra tiêu hủy hết rồi. Còn hoa văn xanh thời Nguyên, mặc dù không có quy định nghiêm ngặt về phạm vi sử dụng, nhưng đồ sành sứ có hoa văn xanh thời Nguyên được sản xuất với số lượng rất ít. Hồi đó, họ dùng nguyên liệu có màu xanh nhập khẩu để sản xuất, do đó giá thành rất đắt, người dân bình thường có thể dùng được thứ hàng cao cấp này không nhiều, những thứ còn được lưu giữ cho tới ngày nay có thể đếm được trên đầu ngón tay, đâu dễ bị ông xách tới đây? Nói đến những điển tích sưu tầm được xuất bản ngày nay đó, tác giả còn không biết có được tiếp xúc với hàng thật hay không, thì những lời viết ra liệu có bao nhiêu phần trăm đáng tin cậy?”.
Lần này thì ông già coi như bị đốt cháy tâm can rồi, thực ra ông ta cũng chưa chắc đã hoàn toàn tin rằng tất cả mọi món đồ đều là hàng thật, nhưng bởi vì trên thị trường vốn không có hàng thật, đem những món hàng giả cao cấp tới lừa bịp mấy ông chủ lớn ham thích vật báu, cũng rất nhiều lần đã trót lọt, huống hồ đôi khi ông ta còn cảm thấy vận may của mình tốt, thật sự gặp phải món hàng thật rồi chứ. Hôm nay bị một cô gái có nhãn quang nham hiểm, miệng lưỡi lanh lợi chặn ngang, coi như tới lượt ông ta gặp phải xui xẻo rồi.
“Nghe được những lời nói này bằng cả mười năm đọc sách. Bao nhiêu năm lăn lộn trên thương trường của lão Phan này coi như đã uổng công rồi, về nhà phải tiếp tục tu luyện thôi. Nhưng tôi vẫn không cam lòng, cô gái, cô bao nhiêu tuổi rồi? Sao lại có thể biết nhiều như vậy?” Ông Phan đương nhiên không thể tự để lộ rằng bản thân mình đã biết những báu vật đó là đồ giả trước mặt Diệp Minh Lỗi được, chỉ có thể đổ cho nhãn quang quá kém mà thôi.
Chu Lạc nghẹn lời không nói, đúng vậy, hôm nay sao cô lại biểu hiện một cách phấn khích và nhiều lời như thế? Diệp Minh Lỗi rõ ràng là một kẻ giàu có ngốc nghếch, người mà anh muốn tặng quà cũng chưa chắc đã biết rõ về giá trị của quà tặng, cứ để cho bọn họ tâng bốc lẫn nhau chẳng phải tốt hơn sao? Mình cần thiết nhiều lời làm gì?
Nhưng, một giọng nói khác lại nhắc nhở cô, cô không đến thì thôi, đã được Diệp Minh Lỗi nhọc công mời bằng được đến đây, cô không thể thản nhiên chứng kiến những chuyện lừa bịp, đây là tính cách khiến phải như vậy.
Vậy cô phải giải thích thế nào đây? Nói rằng khi tròn một tuổi, trong lễ sinh nhật, cô đã đưa tay lấy chiếc ấn cổ bằng đá Thanh Điền trong số những đồ vật xung quanh mình, hay là nói rằng chưa đầy sáu tuổi, cô đã được xem hết những thứ mà ông ngoại cô sưu tầm, hoặc nói phắt rằng rất nhiều món đồ cổ cô đã được nhìn thấy hàng thật, đồng thời còn từng chơi với chúng, vì vậy chỉ thoáng nhìn một cái liền biết ngay đó là hàng giả?
Tất cả những điều ấy đều không nằm trong ý muốn của cô, cô chỉ còn cách nói: “Trí nhớ của tôi khá tốt, lại thích đi dạo quanh các viện bảo tàng, lâu dần luyện được khả năng phân biệt thôi. Hơn nữa, tôi cũng đọc rất nhiều sách, không chỉ là những cuốn viết về điển tích như ông vừa nói, còn phải kết hợp giữa chính trị, quân sự và lịch sử, thậm chí là một vài sở thích thường ngày của những tác giả nổi tiếng. Tóm lại, sưu tầm cổ vật là một ngành học đòi hỏi tính tổng hợp rất cao, thiếu hụt kiến thức ở phương diện nào cũng không được”. Mà tất cả những thứ đó đều là sự thật, cô đoán rằng những người buôn bán cổ vật lấy lợi nhuận làm mục đích như ông Phan này, chắc sẽ không đủ kiên nhẫn mất nhiều thời gian để nghiên cứu sâu về nó.
Hai người còn lại mặc dù không hoàn toàn tin vào lời nói của cô, nhưng cũng không tìm được lý do nào để phản bác lại. Huống hồ miệng lưỡi gắn trên cơ thể người ta, có dồn ép cũng chẳng dồn ép ra được cái gì cả. Diệp Minh Lỗi giữ lại mấy món đồ mà Chu Lạc chọn ra, bảo ông Phan tính toán giá cả.
Vì có mặt Chu Lạc ở đó, ông Phan cũng không dám đội giá lên, sợ sau khi bị vạch trần lại đắc tội với Diệp Minh Lỗi, đành phải tính theo giá phổ biến trên thị trường.


Duck hunt