Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
iền không nhìn thêm nữa, Diệp Minh Lỗi cầm viên đá đó lên, quan sát kỹ một hồi, hỏi: “Đá Thọ Sơn?”. Rồi lại đưa cho Chu Lạc, Chu Lạc đòi anh phải đưa cho cô một đôi găng tay màu trắng mới chịu cầm lấy viên đá, tắt hết đèn điện, dùng đèn pin chuyên dụng quan sát thật kỹ, gật đầu nói: “Nếu không nhầm, đây chắc là đá vàng ở lưng chừng núi Thọ Sơn, mặc dù màu sắc hơi nhạt, lại không phải màu vỏ quýt của loại đá một, cũng có thể coi là quý hiếm rồi, dùng đá này mà khắc dấu để tặng cho các bậc trưởng bối thì không còn gì thích hợp hơn”.
Ban đầu, ông già kia không coi trọng Chu Lạc lắm, thấy cô trẻ trung xinh đẹp, cứ ngỡ rằng cho chẳng qua cũng chỉ là một hồng nhan tri kỷ của Diệp Minh Lỗi mà thôi. Nghe được những lời bình phẩm này, ông ta mới nhìn cô một cách trực diện, miệng còn lúng ba lúng búng nhấn mạnh rằng: “Không phải là quý hiếm, là cực kỳ quý hiếm. Loại có màu vỏ quýt mà cô vừa nhắc tới, làm sao to được như thế này?”.
Chu Lạc lạnh lùng nói: “Quý hiếm hay không quý hiếm, là thứ không thể hình dung được. Đây là đá thô chứ không phải hàng thủ công mỹ nghệ, trên thị trường đã có định giá, mặc dù giá mỗi lạng đắt hơn vàng, nhưng tin rằng Diệp thiếu gia chắc cũng đáp ứng được”.
Ông già ngượng ngùng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy”. Tiếp đó, liền lôi ra thêm mấy món đồ nữa.
Ông ta lấy một cuộn tranh chữ ra trước, mở ra trên chiếc trà kỷ mộc mạc cổ xưa mà chắc chắn. Sau khi xem xong, Diệp Minh Lỗi nói trước một câu: “Tôi hoàn toàn không hiểu gì về tranh chữ, không thể phân biệt được thật giả tốt xấu, tuy nhiên sao vẫn cứ cảm thấy nó nhỏ mọn thế nào ấy, giống như là của phụ nữ vẽ vậy?”.
Chu Lạc không nén được, trợn mắt lên lườm anh một cái, cái tên gia trưởng này! Tuy nhiên, cô lại cũng khâm phục cảm giác nhạy bén của đối phương, một điều tương đồng đó là, cô cũng không có hứng thú với bức tranh chữ này.
“Ông ơi, bình thường có phải ông không chuyên kinh doanh mặt hàng tranh chữ?”
Ông già sững người lại một chút, cười hì hì nói: “Tất cả đều không qua được mắt cô rồi, tôi thường chú trọng tới ngọc, đá và đồ sành sứ, văn hóa không cao, những bức tranh chữ được nhìn thấy cũng ít. Diệp tiên sinh nói rõ rằng muốn mua mấy tác phẩm của các họa sĩ nổi tiếng nên tôi mới đi tìm, sao, bức tranh này có vấn đề ư?”.
Chu Lạc gật đầu, “Đâu chỉ là có vấn đề. Đây là bức ‘Trúc thạch đồ’ của Quản Đạo Thăng – vợ của nhà đại thư pháp thời nhà Nguyên là Triệu Mạnh Phủ, tác phẩm thật được trưng bày tại viện bảo tàng ở Cố Cung. Bức này của ông nếu không phải là giả mạo, e rằng Diệp tiên sinh sẽ phải đi báo án rồi”.
Cô bé quỷ quái này, Diệp Minh Lỗi mặc dù nghe ra cô đang chĩa mũi nhọn về phía mình, nhưng không ngờ đoán bừa mà lại trúng, đây đúng là tác phẩm của phụ nữ, cho dù đó là giả mạo.
Thấy sắc mặt của anh lộ rõ vẻ đắc ý, Chu Lạc không nén được liền nói: “Phong cách vẽ tranh của Quản phu nhân trang nhã mà độc đáo, ngay cả Đổng Kỳ Xương cũng phải nhận xét về bà rằng ‘Quản Ngụy Quốc viết trúc, mang rõ phong cách của Văn Hồ Châu, thẳng tắp mạnh mẽ’. Con người của Đổng Kỳ Xương, mặc dù nhân cách hơi xấu, nhưng trình độ học vấn và nhãn quang về thư họa lại là bậc nhất”. Thực ra, sau đó cô còn muốn bổ sung thêm một câu: “Một gian thương như anh thì làm sao có thể nhận ra được những điều tuyệt diệu, không hiểu thì đừng có nói lung tung!”. Tuy nhiên, người đang cùng dưới một mái nhà, rốt cuộc cũng không dám quá lỗ mãng.
Ngay cả Đổng Kỳ Xương là ai, Diệp Minh Lỗi cũng không biết chứ đừng nói tới Quản phu nhân gì gì đó, mặc dù anh là một thạc sĩ chuyên ngành Quản trị kinh doanh từ nước ngoài về, nhưng dưới cái nhìn coi thường của cô lại giống như một kẻ mù chữ. Tuy nhiên, anh tự nhận thấy rằng ngành nghề nào sẽ có người chuyên nghiên cứu về ngành nghề ấy, nên cũng không để ý lắm.
Ông già bắt đầu có chút bồn chồn, lôi phắt hết tất cả những bức tranh chữ có trong va li ra, chỉnh lý lại rồi đưa cho Chu Lạc thẩm định. Ông ta cũng nhận thấy rằng, ngài Diệp là khách hàng chính, nhưng cơ bản không hiểu rõ về đồ cổ, nếu muốn việc mua bán được thuận lợi, còn phải nhận được sự chấp thuận của cô gái dường như không quan trọng này.
Diệp Minh Lỗi lần này dứt khoát ngay cả sán lại gần cũng không buồn, trực tiếp dặn dò Chu Lạc: “Xem xem có thể chọn ra vài mặt hàng thật, chọn ra hai thứ hiếm có nhất, đáng giá nhất”.
Chu Lạc không nén được lại quay sang nhìn miệng lưỡi con buôn được bộc lộ hết sức rõ ràng không cần che giấu của anh một lần nữa, cảm thấy tương đối khó coi, bắt đầu chăm chú cúi đầu xuống nghiên cứu tranh chữ.
Khá lâu sau, Chu Lạc cuối cùng mới ngẩng đầu lên từ trong đống tranh: “Mấy bức tranh thời trước nhà Thanh của ông đều là hàng giả...”.
Còn một vài thứ khác trong chiếc va li mà ông ta ca tụng rằng đó là thứ có giá trị liên thành như bát hương bằng đồng xanh, bình hoa bằng sứ Quan Dao, ngọc cổ thời Tây Chu..., tất cả đều bị Chu Lạc bóp nghẹt.
Cuối cùng, mồ hôi của ông già túa ra như tắm, không nén được van vỉ xin tha: “Bà cô n