Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.
Thực ra, lần này lại là do ông ta lo xa rồi, Chu Lạc dựa vào lương tâm để phán đoán tính chất tốt xấu thật giả của đồ cổ, đó là phẩm hạnh của những người chơi đồ cổ, nhưng lại chẳng hề để tâm tới việc Diệp đại thiếu gia bị người ta mang ra làm vật hy sinh. Huống hồ, cô không hay mua bán đồ cổ, quả thực cũng không nắm rõ giá cả trên thị trường hiện nay.
Ông Phan sau khi tính toán giá cả xong, nhận được phiếu chi liền bị Diệp Minh Lỗi đuổi về, Chu Lạc sau đó lên tiếng chào tạm biệt. Diệp Minh Lỗi cũng không giữ lại, chỉ đề nghị rằng: “Cô hãy chọn lấy một món đồ trong số những thứ trên bàn kia đi”.
Chu Lạc lấy làm kinh ngạc, những món đồ đó mặc dù không được coi là quý hiếm nhưng giá trị của chúng cũng không nhỏ, anh có thể hào phóng như vậy sao? Tuy nhiên cô tin tưởng rằng “Không có việc gì mà tỏ ra chăm chỉ thì kẻ chăm chỉ đó không phải là kẻ gian cũng là kẻ trộm”, lập tức lắc đầu: “Không có công thì không hưởng lộc”.
Diệp Minh Lỗi bật cười, “Nếu không có cô giúp đỡ thẩm định, thì không biết sẽ phải tốn bao nhiêu tiền uổng phí, sao lại có thể nói là không có công được?”.
Chu Lạc vẫn lắc đầu: “Với tôi thì công lao phải là do chính bản thân bắt tay vào làm, tôi không sống bằng nghề này”.
Diệp Minh Lỗi gật đầu, “Vậy là cô giúp đỡ với tư cách một người bạn rồi? Tôi rất vinh hạnh! Mua những món đồ này vốn cũng dành để tặng bạn bè, ai tới trước thì nhận trước, cô có quyền ưu đãi được lựa chọn trước”.
Con người này quả là xảo quyệt, lại bị anh lôi vào rồi, chỉ bằng vài ba câu nói, hai người bỗng nhiên trở thành quan hệ bạn bè. Chu Lạc muốn sớm thoát khỏi nơi đây, bèn không từ chối nữa, nhận lấy miếng sáp ong đá trên núi tuyết. Thực ra, cô thích bức tranh vẽ hoa sen hơn, đáng tiếc rằng nơi ở của cô vẫn chưa cố định, không có chỗ nào để bày nó, Đại Thiên tiên sinh nếu có linh thiêng chắc không muốn tác phẩm của mình bị bó buộc trong căn gác cao, nên đành phải từ bỏ.
Khi cùng đi xuống lầu, Diệp Minh Lỗi như thể đang nói chuyện phiếm hỏi cô: “Chu Lạc, cô thật sự là cháu gái đằng ngoại của chị Mai ư?”.
Chu Lạc không trả lời mà hỏi ngược lại: “Có phải anh cảm thấy dung nhan của tôi xấu xí, cử chỉ thô lỗ, nhìn không giống không?”.
Diệp Minh Lỗi lại bật cười ha hả, Chu Lạc còn nhớ, bản thân mình đã đánh giá anh rất tốt đẹp vì tiếng cười ấy. Nhưng sau mấy lần tiếp xúc này, lại khiến cô nghi ngờ về những đánh giá đó của mình.
“Vừa vặn ngược nhau.” Sau khi cười xong, Diệp Minh Lỗi chỉ nói bốn chữ đó.
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi, nhưng lại có tới mấy tầng hàm ý: Thứ nhất, nói rằng không phải cô có dung nhan xấu xí, cử chỉ thô lỗ; thứ hai, nói rằng cô không phải là không giống dì Mai. Nhưng ban nãy, anh ta đã tỏ ý nghi ngờ về mối quan hệ giữa cô và dì Mai, thế nên mấy từ đó có khả năng mang tầng nghĩa thứ nhất nhiều hơn. Nếu phân tích sâu thêm một bước nữa, ý của anh còn có thể là dung nhan và cử chỉ của cô còn vượt xa cả dì Mai, thế nên mới khiến người ta nghi ngờ về mối quan hệ của hai người. Kiểu nịnh nọt này đã vượt quá rồi, rõ ràng là kiểu nói ngon ngọt của đàn ông, Chu Lạc không định sẽ tiếp nhận nó.
“Tổng giám đốc Diệp, cho dù tôi có phải là cháu gái đằng ngoại của dì Mai hay không, phạm vi cuộc sống của chúng ta đều không giống nhau, không nhất thiết phải trở thành bạn bè. Anh là người làm việc lớn, hà tất phải tốn thời gian về tôi?” Ý tứ từ chối đã vô cùng rõ ràng. Tuy nhiên anh nói chuyện lại giấu đầu hở đuôi, bản thân mình cũng không thể quá thẳng thắn, lời từ chối này có thể coi như không muốn bị làm phiền một cách thái quá chứ không chỉ nói đến mối quan hệ nam nữ. Đương nhiên không thể để đối phương có cơ hội chế giễu rằng cô tự làm ra vẻ đa tình.
Quả nhiên, nụ cười trên môi Diệp Minh Lỗi tắt ngấm, khi mở miệng nói tiếp, mức độ ấm áp trong giọng nói giảm đi không ít, “Cô Chu, câu nói đó của cô dường như đang nghi ngờ về nhân cách của tôi, như thể tôi kết giao bạn bè đều là do mưu cầu lợi lộc, điều gì khiến cô có cách nhìn nhận đó thế?”.
Chu Lạc ngay lúc đó không tìm được lời nào để phản bác, người này là gian thương, lăn lộn sinh ra từ trong đám tinh anh, một người quen làm công việc kỹ thuật như cô căn bản không cùng một vị trí tầng lớp với người ta, tiếp tục tranh đấu thì bản thân chỉ tự rước lấy hổ thẹn mà thôi. Ban nãy, trước những cổ vật và tranh chữ, cô có quyền lực tuyệt đối, anh có thể nhẫn nại được vì đang phải trông cậy vào sự giúp đỡ của cô. Bây giờ lại là thời điểm tốt cho ai thức thời, vậy nên cô lập tức nhận sai, “Tổng giám đốc Diệp hiểu lầm rồi, tôi chẳng qua là cảm thấy thân phận và kinh nghiệm của mình khó có thể ngang bằng với anh, đã phạm phải căn bệnh vốn có của những kẻ mọt sách, nếu tổng giám đốc Diệp không ghét bỏ một người bạn như tôi, Chu Lạc tôi cũng không dám tự làm ra vẻ thanh cao”. Bạn bè thì bạn bè đi, chỉ là một cách gọi, cũng không mất đi miếng thịt nào, chỉ có điều đây không phải hạng người lương thiện, cần tránh xa một chút.
Diệp Minh Lỗi lúc bấy giờ mới thay đổi nét mặt, mỉm cười đề nghị: “Đã là bạn bè, làm gì có chuyện để con gái phải về nhà