Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
ự nhã nhặn của mình. Nhân viên hộ lý trong phòng đều tròn mắt ngạc nhiên, điệu bộ muốn cười mà không dám cười xem ra vô cùng khôi hài.
Chu Lạc đưa bàn tay còn lại lên che mặt, không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa rồi! Người thân của cô, tại sao không có ai bình thường một chút cơ chứ?
Dù đã xác định được thân phận của người mới đến, Đại Đổng vẫn không rời Chu Lạc nửa bước, giúp cô né tránh ông cậu bất cứ lúc nào cũng có thể bộc lộ mối thân tình của mình, khiến cho Chu Lạc không thể không dùng hình thức lẩn trốn, lén lút tìm gặp Tất Tinh Huy để bàn bạc âm mưu. Ồ, không, hành động sau lưng của nhân vật chính diện không được gọi là âm mưu, mà gọi là sách lược!
“Cháu yêu, người bị ốm đó là tình địch của cháu phải không? Nói trước nhé, để xảy ra sự cố trong bệnh viện là không được đâu, vi phạm đạo đức nghề nghiệp!” Tất Tinh Huy lại một lần nữa cất giọng đại nghĩa để khẳng định hình tượng chính trực của mình, câu nói phía sau lại hủy hoại công sức của ông, “Tuy nhiên, cậu không ngại đợi sau khi cô ta xuất viện sẽ giúp cháu đối phó. Trước đó chỉ có thể sắp xếp một vài hộ lý mới thực tập đến tập luyện đặt mũi tiêm truyền trên người cô ta thôi, nếu tiến hành phẫu thuật còn có thể rạch miệng vết thương rộng hơn một chút, thuốc tê dùng ít hơn một chút, khâu xấu hơn một chút, những thứ khác để cậu suy nghĩ tiếp, dù sao cậu cũng chỉ là bác sĩ chuyên khoa não, không quá chuyên nghiệp...”.
“Dừng lại, dừng lại.” Chu Lạc qy nhìn xung qng một chút, vội vàng bảo cậu dừng lại, nói rõ ý định của mình, “Sắp cho cô ấy một phòng bệnh không cần người nhà ở lại phục vụ là được rồi”.
“Á?” Tất Tinh Huy kéo tư tưởng của mình đang phi nước đại từ “Mười đại hình phạt tàn khốc trong bệnh viện” trở về, nghe xong yêu cầu đó, kinh ngạc một chút, sau đó bi thương nhìn đứa cháu ngoại của mình, lắc đầu nói, “Cháu đi đời rồi!”.
Nửa đêm tương phùng trong khách sạn
Chu Lạc hiểu rõ ý của cậu là gì, trên thế giới này đã lưu hành một câu nói: “Ai yêu trước, người đó sẽ bị động”. Hoặc nói theo một cách khác: “Ai yêu một cách sâu đậm, người đó sẽ bị động”. Là người thân của mình, cậu đương nhiên không cam tâm khi nhìn cháu gái vì một người đàn ông mà phải canh cánh trong lòng sắp đặt mưu lược.
Nhưng có cách nào chứ, cô không muốn nhìn thấy Đại Đổng khó xử, càng không muốn cậu ở lại suốt đêm trong bệnh viện để chăm sóc Phan Lan, chỉ có thể giở chút mánh khóe. Hy vọng duy nhất đó là, cho dù Đại Đổng có phát hiện, cũng sẽ không trách cô.
Phan Lan được đưa vào phòng bệnh cao cấp có hộ lý chăm sóc 24/24, đúng như lời của Phan Đông, cũng chẳng phái là vì thiếu mấy đồng tiền đó. Mọi người đều rất hài lòng, chỉ trừ bản thân Phan Lan.
Phan Lan vẫn biểu hiện một cách đầy ấm ức, nói một mình ở trong bệnh viện thật cô đơn, người lại có bệnh, khó mà lo liệu được, muốn có người quen ở lại cùng cô ấy. Người quen ở đây chắc chắn không phải là Chu Lạc, Phan Đông từ sau khi xung phong đảm nhận cũng không được cô ấy để ý tới, người cô ấy muốn ám chỉ, không cần nói ra, mọi người đều hiểu.
Chu Lạc cười mếu máo, “Đúng là rất trẻ, còn trẻ hơn cả cháu”.
Dì Mai nheo mắt cười, “Mối tình chị em à, rất lãng mạn”.
Đâu chỉ là lãng mạn, còn đầy kích thích nữa chứ! Nhìn lại cả một ngày, chua cay mặn ngọt đều nếm đủ, cuộc đời của con người lên xuống trầm bổng biết bao!
Lại một đêm trằn trọc trở mình, đã liên tiếp mấy ngày nay không ngủ được, ngược lại Chu Lạc không hề cảm thấy mệt, cô bước vào giai đoạn cực kỳ phấn khích.
Không phấn khích cũng không được, hôm nay là ngày cô cạnh tranh lên chức.
Mới sáng sớm, Chu Lạc đã xông ngay vào phòng làm việc của viện trưởng Đồ, may mà các đời viện trưởng đều hủ bại tới mức độc chiếm riêng một phòng làm việc, khi nói chuyện rất tiện lợi, đặc biệt là khi nói những chuyện tế nhị.
“Nếu muốn cháu tiếp tục làm trâu làm ngựa cống hiến tuổi thanh xuân của mình, thì trước tiên hãy giải quyết vấn đề còn đang băn khoăn lo lắng của cháu.” Chu Lạc đi thẳng vào vấn đề, đưa ra yêu cầu. Làm việc tám năm, cho dù là đãi ngộ hay mức lương, cô chưa từng đấu tranh giành quyền lợi cho mình, nhưng giờ đây cô cảm thấy cần thiết rồi.
Viện trưởng Đồ đưa tay đẩy cặp kính lão lên, nhìn lại một lượt cô nhân viên mà ông rất vừa ý này, thầm nghĩ, sao gần đây nó lại thay đổi nhiều như vậy? Từ chỗ chịu thương chịu khó phát triển đến mức độ biết đập bàn lên mặt rồi.
“Cháu có điều gì phải băn khoăn lo lắng nào?” Chưa từng nghe thấy lời đồn đại nào về hoàn cảnh gia đình Chu Lạc gặp khó khăn cả, cô chưa kết hôn, càng không thể là vấn đề con cái được.
“Cháu không có nhà ở, không có chỗ để ở.” Những người có thời gian làm việc ít hơn cô tới vài năm cũng đều được phân nhà rồi, cô vẫn còn lang thang khắp nơi, sao có thể chấp nhận được! Chu Lạc lập tức đưa ra nhưng nhân tố bất lợi của việc phải đi thuê nhà, tính luôn cả những chi phí cho chiếc xe mới luôn trong đó.
Viện trưởng Đồ cau mày lại, “Ôi chao, đây quả thực là một vấn đề, tuy nhiên năm ngoái là