Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.

mũi nào mà nhìn người khác nữa.
Loại tình huống giống như ban nãy, chỉ cần không phải là kẻ ngốc, đều có thể đoán được ra trong phòng đã xảy ra chuyện gì. Mà Phan Đông lại tuyệt đối không phải là kẻ ngốc.
Buồn phiền nhất là hai người bọn họ, cho tới hiện tại vẫn được coi là trong trắng, chỉ là sau khi bước ra khỏi cánh cửa của căn phòng này, không ai có thể tin họ còn trong trắng nữa rồi.
May mà sau khi ra khỏi cửa, Phan Đông lại không nói gì về họ cả.
Cũng phải thôi, Phan Lan nôn thốc nôn tháo, sắc mặt trắng nhợt như ma quỷ. Phan Đông suy cho cùng là anh ruột của cô ấy, lúc này làm gì còn tâm trạng đâu mà trêu đùa người khác nữa?
“Có thể đã bị ngộ độc rượu, mau đưa tới bệnh viện thôi.” Chu Lạc đã gặp q những triệu chứng như vậy, lập tức đưa ra lời đề nghị. Phan Lan lúc này hơi thở yếu ớt, không còn vẻ mạnh khỏe hoạt bát như lúc đầu gặp nữa rồi, có thể thấy chất cồn đã hại người ta không ít chút nào, đương nhiên, thứ hại người không ít có thể không chỉ mỗi men rượu.
“Lạc Lạc, em vào phòng cô ấy lấy giúp ít quần áo để thay giặt. Đông Tử dìu cô ấy xuống, tôi lái xe.” Đại Đổng sắp xếp công việc cho từng người rồi bắt tay thu dọn đồ đạc.
“Không cần cô giúp tôi thu dọn đồ đạc.” Phan Lan bỗng nhiên mở miệng, gọi giật Chu Lạc - người đang qy người định đi. Lại nghiêng mặt về phía Đại Đổng, “Em không đi bệnh viện”. Giọng nói của cô ấy yếu ớt, nhưng ngữ khí lại rất kiên quyết, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ ấm ức.
Chu Lạc qy sang nhìn Đại Đổng, chỉ thấy cậu chau mày lại nói: “Đừng có ương bướng nữa, không còn là trẻ con đâu”. Nói xong đưa mắt ra hiệu cho Phan Đông, người đó thở dài một tiếng, khom người xuống ôm Phan Lan dậy. Anh ta hiểu rõ nỗi lòng em gái, nhưng tình thế không ngăn nổi vẫn mạnh hơn con người mà, sự việc đã như vậy, cho dù Đại Đổng có muốn đi nữa, anh ta cũng không cho phép tên tiểu tử đó chạm vào người Phan Lan dù chỉ một đầu ngón tay.
Phan Lan vẫn muốn giãy giụa, nhưng toàn thân đã không còn chút sức lực, bị Phan Đông khống chế hoàn toàn rồi.
Đại Đổng lấy xong áo khoác, ví tiền, chuẩn bị ra khỏi cửa, chỉ mình Chu Lạc vẫn đang đứng yên tại chỗ, do dự xem có nên vào phòng của Phan Lan không, cuối cùng Đại Đổng kéo cô lại, “Thôi, cùng đi đi, đến bệnh viện rồi tính tiếp”.
Đại Đổng lái xe, Chu Lạc ngồi bên ghế phụ, Phan Lan được Phan Đông đưa vào ngồi ở băng ghế sau, cả nhóm người lao vút về phía bệnh viện.
Chu Lạc hồi tưởng lại ánh mắt của Phan Lan khi cô ấy nhìn mình, đó tuyệt đối không phải là trạng thái của một người đã say không còn biết gì, trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng không lâu sau, sự nghi hoặc đó đã được Phan Đông giải tỏa.
“Anh đã nói mà em vẫn không chịu suy nghĩ là sao hả? Thứ cà phê đó có thể uống cùng với rượu hay không chứ? Cho dù không bị ngộ độc, thì mùi vị cũng có gì thơm ngon đâu!” Phan Đông cất giọng giáo huấn cô em Phan Lan vẫn đang tỉnh táo. Hóa ra anh ta hưởng ứng lời gọi của Đại Đổng, chạy ra chăm sóc cho Phan Lan, nhưng lại phát hiện ra cô em đã tự đứng lên được, giống như người không có chuyện gì xảy ra, Phan Đông có được niềm vui trốn việc rửa bát, sung sướng đi về phòng chiếu phim xem “Cừu vui vẻ”.
Còn chưa xem hết một tập, liền ngửi thấy hương thơm của cà phê, biết em gái lại bắt đầu pha chế cà phê, thầm nghĩ uống một cốc để giải tỏa đồ ăn đầy dầu mỡ cũng không tồi.
Phan Đông bước ra, tự rót cho mình một cốc, vừa uống được môt ngụm, suýt nữa thì sặc chết. Không ngờ, món cà phê thường ngày vốn vừa vặn khẩu vị lại bị Phan Lan pha thêm rượu mạnh, mùi vị vô cùng kỳ quái.
Nhìn chút chất lỏng còn sót lại không nhiều trong bình pha cà phê, lại thấy biểu hiện tóc tai rũ rượi, ôm bụng đau khổ của Phan Lan, bên tai còn văng vẳng khúc nhạc đầy vẻ phong trần, hát cái gì mà “Rượu ngon thêm cà phê, uống bao nhiêu cũng không say...”. Phan Đông biết, xảy ra chuyện lớn rồi.
Trò chơi trốn tránh và tình cảm che giấu bao lâu nay, bởi vì sự xuất hiện của Chu Lạc mà bùng phát ra.
Nhưng, với tư cách là anh trai của Phan Lan, anh ta cũng không thể trách cứ hai người tình chàng ý thiếp kia, khoan không nói tới Chu Lạc, mà ngay cả Đại Đổng, ngoài việc cậu ta không đón nhận tình cảm của Phan Lan ra, cũng chưa từng làm điều gì sai cả. Nhưng, anh ta không nhẫn tâm nhìn em gái của mình phải đau khổ vì tình.
Đến bệnh viện, vào phòng cấp cứu, kết quả chẩn đoán ban đầu là ngộ độc rượu kèm rối loạn chức năng dạ dày. Nhưng vì bệnh viện cấp ba[3'>này luôn trong tình trạng quá tải giường bệnh, Phan Lan chỉ có thể lựa chọn giữa hai phương án: Một là nằm tiếp nước trong phòng cấp cứu, chờ khi đỡ hơn thì về nhà; hai là ở vào phòng bệnh tạm thời ồn ào được dựng tạm ngoài hành lang.
[3'> Theo phân cấp bệnh viện của Trung Quốc, loại bệnh viện cấp ba là bệnh viện tốt nhất sau các bệnh viện đặc thù của nhà nước.
Trong phòng bệnh tạm thời phần lớn là những bệnh nhân cấp cứu của khoa ngoại, có người rách đầu chảy máu sau khi đánh nhau, có người mất tay mất chân sau tai nạn xe hơi, rất nhiều người đến nửa đêm vẫn rên hừ hừ vì đau, không thể ngủ được, hơn nữa l


XtGem Forum catalog