Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.
ại không phân biệt bệnh nhân nam hay nữ, tất cả ở chung một phòng - dù sao cũng là phòng bệnh tạm thời.
Phan Đông chau mày đề nghị: “Hay là chuyển sang bệnh viện khác đi, bệnh viện tư cũng được. Cũng chẳng phải vì thiếu mấy đồng tiền đó”.
Đại Đổng nhìn Phan Lan đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê mà vẫn đưa tay ôm bụng vì đau tới mức mặt cắt không còn giọt máu, nói với Phan Đông: “Anh cũng nghe thấy rồi đấy, bác sĩ nói không loại trừ trường hợp xảy ra biến chứng, nếu chuyển bệnh viện, thứ nhất là sợ bệnh tình thêm trầm trọng, hai là bệnh viện tư nhân mặc dù chế độ phục vụ tốt, nhưng trang thiết bị lại không hoàn thiện bằng những bệnh viện đa khoa lớn như thế này”.
Lúc này Phan Lan lại bỗng tỉnh táo hơn một chút, rên rỉ nói: “Em không muốn nằm viện, em muốn về nhà”.
Về nhà thì lại càng không thể được, hai người đàn ông chẳng ai hiểu về việc chăm sóc cả, mà Chu Lạc, rõ ràng cũng không thể và cũng không thích hợp ở lại chăm sóc cho Phan Lan.
Chu Lạc buông một tiếng thở dài, vẻ mặt của Phan Đông là thế nào vậy, khi nhìn cô cứ như đang nhìn loài côn trùng độc hại, cũng chẳng phải cô cổ động Phan Lan uống rượu tới mức bị ngộ độc.
Tuy nhiên, mặc kệ anh ta, dù sao Đại Đổng không trách cô, cũng không có dáng vẻ vì quá qn tâm nên đau lòng ủ ê rầu rĩ. Cậu mặc dù cũng rất qn tâm tới sức khỏe của Phan Lan, nhưng là sự qn tâm rất lý trí, cực kỳ bình thường, điều này khiến Chu Lạc tương đối yên tâm.
Cũng chính vì sự yên tâm này khiến cô quyết định chen vào chuyện của người khác thêm một lần nữa, đồng thời trả giá vì đã xen vào chuyện của người khác.
Nhân cơ hội Phan Lan lại lên cơn đau, hai người bận chăm sóc cho cô ấy, Chu Lạc lén tới một góc khuất, ấn gọi cho một số điện thoại.
“Phó viện trưởng Tất, không làm phiền cậu chứ ạ?” Chu Lạc trong lòng run sợ giành phần nói trước ngay khi điện thoại được kết nối.
“Lạc Lạc?” Đối phương dường như không dám tin vào thân phận của người ở đầu dây bên kia, sau khi đã xác nhận, không kiềm chế được, tươi cười rạng rỡ, “Cháu yêu, cuối cùng cháu chịu nhận lời làm con gái rượu của cậu rồi ư? Việc đổi họ, cậu đã nghĩ giúp cháu rồi, dù sao mẹ của cháu cũng họ Tất, cháu có thể nói với bố cháu là cháu muốn theo họ của mẹ thôi”.
Chu Lạc dở khóc dở cười, cô không hiểu nổi một người đã hơn năm mươi tuổi, còn là chuyên gia não khoa hàng đầu trong nước, cấu tạo của vỏ đại não liệu có thật sự khác hẳn với người bình thường không. Nhưng ông ấy có thể làm tới chức phó viện trưởng của một bệnh viện danh tiếng trên toàn quốc, căn cứ dựa vào chắc không phải chỉ mỗi trình độ và kỹ thuật thôi? Cách suy nghĩ vô lý như vậy, sao có thể chung sống với người khác chứ?
“Cậu, cậu có con trai, lại cũng có cả con gái rồi, dù sau khi ly hôn, tòa xử con theo mợ, nhưng về mặt pháp luật, họ vẫn có nghĩa vụ phải phụng dưỡng cậu, vì vậy, cậu đừng lo lắng về già không có người chăm sóc.”
Đúng vậy, ông ngoại của Chu Lạc họ Tất, đương nhiên, cậu của cô cũng họ Tất.
“Đừng nhắc đến hai đứa ngoại lai đó nữa.” Tâm trạng của người cậu dường như trở nên mất hứng ngay trong chốc lát, “Ngay cả chữ Hán cũng không biết viết, một đứa chơi nhạc Rock anh Roll, một đứa làm người mẫu, cậu không có những đứa con như vậy!”.
Chu Lạc vẫn phải tiếp tục đóng vai người chị tri âm, “Chúng nó lên sáu, bảy tuổi đã theo mợ sang Mỹ, không biết viết chữ Hán là chuyện bình thường. Hơn nữa, thanh niên bây giờ sống theo ý muốn của mình thì có gì không đúng. Cậu chẳng phải cũng từng nói không muốn con cái theo nghề y nữa hay sao, nói nghề này áp lực quá lớn, quá vất vả”. Trên thực tế, cậu là một kỳ tài hiếm gặp, trong một gia đình hoàn toàn không có chút áp lực nào về kinh tế như vậy, có thể chuyên tâm nghiên cứu học thuật, đồng thời phấn đấu cả đời cho môn học thuật này. Đây là điều khiến Chu Lạc rất khâm phục. Mợ cô cũng vì không chịu được bản tính quên mình vì công việc của cậu nên mới đột ngột quyết định rời xa cậu.
“Cậu không hy vọng chúng nó học ngành y, nhưng không có nghĩa là không muốn chúng làm người Trung Quốc, rõ ràng là bại hoại gia phong!” Cậu vẫn đang đùng đùng tức giận, “Thôi, nói ra cháu cũng không hiểu, đã không muốn đổi họ, tìm cậu có việc gì?”.
“Cháu tìm cậu đi cửa sau, xem có thể sắp xếp một giường bệnh ở bệnh viện X không?” Cảm nhận được sự kiên nhẫn của cậu đã gần hết, Chu Lạc nói đúng theo sự thật.
“Cháu bị ốm à?!” Cậu lấy lại tinh thần, ngữ khí... lại có chút phấn chấn.
“Không, đó là một người bạn của cháu.” Mặc dù nói như vậy, Chu Lạc luôn hiểu rõ rằng cho dù là bản thân cô hay Phan Lan đều không muốn coi đối phương là bạn.
“Khỏi cần nói nữa, cậu không thể dung túng được những việc không đường hoàng!” Ngữ khí không nhận người thân, đại nghĩa hiên ngang lẫm liệt.
“Nếu sự việc liên qn tới hạnh phúc của cả cuộc đời cháu thì sao?” Không kiềm chế được, hạ một liều thuốc mạnh - cậu chỉ cần gọi một cú điện thoại là có thể giải quyết được vấn đề, cần gì phải cố ý gây khó dễ. Chu Lạc có thể nói dối mà mặt không biến sắc, huống hồ nghiêm túc mà nói, đây cũng không phải là n