Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
, có người quen thì dễ làm việc, mọi người đều trong cùng ngành dọc với nhau, rất nhiều bạn cùng học, anh em chị em đồng môn, một thời đại cùng trỗi dậy, tất cả mọi người cùng trỗi dậy. Ví dụ như người phụ trách ở tổng công ty và giám đốc công ty thương mại là bạn cùng nghiên cứu sinh với nhau, giám đốc công ty thương mại lại là bạn học thời đại học với bí thư của viện, sở trưởng Cao trong sở của mình lại là bạn học lớp dưới thời trung học với bí thư, may mắn cùng hưởng, tổn thất cùng chịu, tôi ăn thịt cũng bớt cho bạn khúc xương.
Kiến trúc sư Vương có học trò rộng khắp trên toàn hệ thống, dự án này nếu để ông phụ trách, chắc chắn những người đó sẽ không dám ép mức giá thấp đến thế. Nhưng trong mắt mọi người, Chu Lạc chỉ là một cô bé, một thanh niên đầy nhiệt huyết nhưng không người thân, không bệ đỡ, ai thèm nể trọng cô?
Mọi người đều biết sự trọng dụng của viện trưởng Đồ giành cho cô, nhưng quá sớm để ủy thác cho cô trách nhiệm quan trọng như vậy, giống như một đứa trẻ học đi đôi giày cao gót của người lớn, không phù hợp, tránh sao khỏi bị vấp ngã.
Thậm chí cũng không thể nói đây là sai lầm của viện trưởng Đồ, ai cũng đều phải đi từ thấp lên, nếu muốn leo cao, cần phải có người kéo bạn, hoặc cùng bước với bạn. Kỳ thực người ta đã cho cô cơ hội, giám đốc công ty thương mại liên kết với bí thư, đưa một kiến trúc sư trưởng[1'> nhỏ bé như cô lên vị trí danh dự. Nếu cô hiểu thời cuộc một chút, cho dù không thể gia nhập nội bộ của họ, dựa vào việc họ cần sự phối hợp của cô, họ cũng không thể ngược đãi cô, huống hồ người ta cũng đã ám thị rằng sẽ đối đãi với cô thật tốt.
[1'>Kiến trúc sư trưởng ở đây tương đương với chức vụ giám đốc dự án.
Chỉ là do bản thân cô không nghĩ ra, không dám hy sinh quyền lợi của anh em dưới quyền. Thực ra nếu thật sự hạ thấp báo giá, chỉ cần không có sự phản đối của lãnh đạo cấp cao hơn, có thể được thông qua bước thẩm định. Bù lỗ hay không bù lỗ, đó là việc của viện và sở, cô chỉ cần làm tốt chức trách của mình, trách nhiệm không phải do cô gánh vác. Lý do dùng giá thấp để chiếm lĩnh thị trường đã được các vị lãnh đạo sử dụng rất nhiều lần rồi.
Còn về việc Kenya bất ổn, làm chậm tiến trình, dù có đánh chết cô cũng không tin rằng có người nào đoán trước được, hoặc tiến hành thao túng.
Nói tóm lại, hai sai lầm này, một là do cô có nhiều kinh nghiệm, cho rằng mọi chuyện đường nhiên phải xảy ra như vậy, một là lại do cô không có kinh nghiệm, đường nhiên còn thêm vào một nhân tố hết sức quan trọng nữa, đó là sự việc đổ vỡ của gia đình cô.
Trong hoàn cảnh đổ vỡ hoàn toàn, Chu Lạc còn thấy được bản tính thâm căn cố đế xu nịnh kẻ gặp thời, quay lưng lại với những người gặp rủi ro của người Trung Quốc.
Căn hộ được cấp của Chu Lạc nằm trong khu nhà của những người thân ở trong viện, lần phân nhà này không phải là đợt phân nhà theo chỉ tiêu, mà thực hiện theo chế độ ưu đãi đối với tài năng đặc biệt, chỉ riêng mình cô được sở hữu một căn hộ như vậy, điều này vô cùng thu hút sự chú ý.
E rằng từ lúc nhận nhà cho đến lúc chuyển đến ở, mọi người đều nhìn thấy chỉ một mình Chu Lạc bận rộn lo liệu, e rằng thường xuyên trong bảng đăng ký thường trú lại ghi hộ độc thân khiến người ta để ý, việc Chu Lạc ly hôn cũng được lan truyền nhanh chóng, thậm chí còn nhanh hơn nhiều so với lúc cô kết hôn.
Việc vội vàng kết hôn để được phân nhà nhiều lắm cũng chỉ khiến người ta ghen tỵ, nhưng kết hôn rồi lại lập tức ly hôn, ngang nhiên sở hữu một căn hộ, việc này lại có liên quan tới sự lừa dối, cao hơn nữa còn liên quan tới vấn đề đạo đức của con người.
Thực ra những trường hợp kết hôn để được phân nhà không phải là không có, nhưng người ta đã đóng kịch thì đóng tới cùng, có người từ giả thành thật rồi cứ sống như vậy. Cho dù muốn ly hôn, cũng phải tạm duy trì với nhau thêm một thời gian, đợi đến khi sóng yên bể lặng rồi mới tiến hành được, thật chẳng có ai bạo gan trắng trợn nhanh chóng như Chu Lạc.
Chu Lạc, Chu đại tiểu thư, vô tình lại trở thành một ngôi sao, một kiểu ngôi sao công khai thách thức quy phạm đạo đức, công khai thách thức tài trí của cán bộ công chức trong toàn viện. Tính tiêu cực của nó không thua kém gì sự kiện một nữ minh tinh mặc trang phục có hình quốc kỳ của nước khác lên sân khấu năm xưa. Đều là hành động cho dù luật pháp không thể xử phạt nhưng đương sự có thể chết chìm trong miệng lưỡi của dư luận.
Nếu Chu Lạc đang vận đỏ, rất nhiều người còn có thể tế nhị một chút, còn giữ nguyên tắc cơ bản của việc buôn chuyện, chỉ bàn tán sau lưng và tuyệt đối không để đương sự biết được.
Tình hình hiện nay lại không như vậy nữa rồi, là một kẻ bị sa cơ thất thế, còn ai quan tâm đến cảm nhận của cô đây?
Về cơ bản, ngoài việc ở lì trong nhà và không ra ngoài, những ánh mắt hoặc lén lút hoặc coi thường hoặc khinh miệt hoặc hả hê đều cứ đeo bám cô như bóng với hình. Những lời bàn tán to nhỏ cũng không hề có ý né tránh cô, chỉ cần ra ngoài đi vệ sinh một lần, cũng khiến việc buôn chuyện được nâng cấp và bổ sung thêm.
Miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ, cho đến