Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
o lắng sau khi nghe điện thoại, sau đó là đưa tiễn, và sau đó là mất tích.
Nụ cười của cậu vẫn đang hiện ra trước mắt, làm sao có thể là giấc mơ? Nhưng nếu không phải là mơ, sao có thể hoang đường như vậy?
Tiếng chuông cửa vang lên giòn giã, Chu Lạc giật nảy mình đứng dậy, sau đó cô phát hiện bản thân bắt đầu run rẩy một cách không thể kiềm chế nổi, các dây thần kinh trên mặt đang trong xu thế co rúm lại, cậu đã về, cuối cùng Đại Đổng đã quay về rồi!
Người đàn ông chỉn chu trong bộ vest đứng bên ngoài hơi giật mình khi cánh cửa nhanh chóng mở ra, sau khi định thần lại liền hỏi: “Xin lỗi, cô là Chu Lạc phải không?”.
Khuôn mặt Chu Lạc đỏ bừng, nỗi xúc động trên khuôn mặt lập tức biến thành nỗi thất vọng khi nhìn thấy người đàn ông đó, vốn nghĩ rằng người này gõ nhầm cửa, nhưng sau khi nghe câu hỏi, trong lòng đầy sự nghi ngờ, liền gật gật đầu.
Nhưng, cô còn chưa kịp thông báo với bất kỳ ai về địa chỉ này mà, ngay cả việc mua bán cũng chưa từng đăng ký nơi nhận bằng địa chỉ này, một ý nghĩ thoáng qua, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Quá tốt rồi, cuối cùng cũng tìm được cô, tôi là luật sư của anh Đổng, đây là danh thiếp của tôi.” Đối phương thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra tự giới thiệu về mình.
Chu Lạc nhìn hai kẹp tài liệu trên bàn, giống như nhìn thấy thú dữ, rắn độc, dường như không dám tin vào mắt mình.
Không được, cô cần phải xác định lại một chút!
“Ý anh là, anh ấy muốn… ly hôn với tôi?” Chu Lạc cảm thấy chắc chắn là chưa đổi múi giờ, cô đang nằm mơ giữa ban ngày, nhưng cũng coi như xác nhận được việc cậu vẫn an toàn, xét ở một phương diện nào đó, cô cảm thấy phần nào yên tâm.
“Đúng vậy, anh Đổng ủy thác toàn quyền việc này cho tôi. Tôi đến tìm cô chủ yếu để bàn về vấn đề phân chia tài sản, bất động sản và cổ phần của anh Đồng đều là tài sản trước hôn nhân, trong văn bản có ghi rõ thời gian, nếu cô Chu không có ý kiến gì, phiền cô ký vào văn bản chứng nhận.”
Đó là một bản thỏa thuận ly hôn, nói rõ tất cả tài sản đều thuộc về Đại Đổng, không liên quan gì tới cô. Chu Lạc liếc qua một lượt, phát hiện những điều cậu nói trước đây đều là sự thật, ngoài việc sở hữu nhiều căn nhà ra, cậu còn nắm giữ mười phần trăm cổ phần ở một doanh nghiệp kinh doanh ô tô nổi tiếng nữa, đó cũng là một món tiền không nhỏ.
“Ngoài căn nhà này, những tài sản còn lại, anh Đổng đã ủy quyền cho chúng tôi niêm yết chuyển nhượng. Căn nhà này anh ấy để lại cho cô, ở chỗ tôi có giấy ủy quyền của anh ấy, khi nào tiện cô có thể tới phòng quản lý nhà đất để làm thủ tục.”
“Không cần, tôi có chỗ ở của mình.” Giờ đây Chu Lạc lại rất lạnh lùng, bình thản nói lời từ chối.
Vô tình kết hôn với một người giàu có, cô lại chưa có sự chuẩn bị để đào mỏ, nhanh chóng ký vào giấy ly hôn. Chu Lạc chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, đi tìm một người thân quen một nơi thân quen để chứng minh rằng cô không nằm mơ, chứng minh rằng thần kinh của cô không có vấn đề.
Tất Tinh Huy tròn mắt nhìn Chu Lạc uống rượu, đang cân nhắc xem làm một người cậu thì nên khuyên cô như thế nào đây, hay cứ làm một người bạn cùng cô uống rượu. Không ngờ với tốc độ suy nghĩ của một bộ óc thiên tài của ông, còn chưa kịp suy nghĩ xong, Chu Lạc đã liên tiếp uống liền mấy ly vào bụng.
Thấy cô cứ uống liên tục như vậy, nếu ông muốn ngăn cản, cả đời này đừng mơ đạt được nguyện vọng nữa. Tất Tinh Huy liền rót cho mình một ly, tuy nhiên tửu lượng của ông không tốt, chỉ có thể nhấp môi, lát nữa ông cần phải giữ tỉnh táo, chưa biết chừng lại có thể nhân lúc cô uống say mà nhận cô làm con gái của mình.
“Thất tình à?” Không ngăn Chu Lạc uống rượu, nhưng vẫn cần phải hỏi.
“Không, ly hôn rồi.” Đôi mắt Chu Lạc sáng bừng, không có vẻ gì là say cả, cười hì hì trêu cậu của mình: “Cậu thấy cháu nghĩa khí chưa, không nhẫn tâm thấy cậu là người duy nhất trong gia tộc ly hôn, bị mọi người ghét bỏ, đã đích thân thử để trải nghiệm với cậu”.
“Ly hôn là tốt”, Tất Tinh Huy lại tỏ vẻ rất vui mừng, “Cháu còn dũng cảm hơn bố mẹ của mình, không hổ thẹn là cô con gái mà cậu nhắm tới, chỉ bằng bây giờ hãy nhận cậu là bố đi!”.
Đây là trưởng bối kiểu gì vậy, Chu Lạc lại thất bại trước cậu, giãy giụa: “Cậu không hỏi cháu kết hôn từ khi nào sao?”.
“Đã ly hôn rồi còn hỏi gì nữa!” Tất Tinh Huy xua tay hỏi tiếp với bộ dạng “căn bản là không nắm được trọng điểm”: “Nhưng cháu ly hôn với ai? Là tên tiểu tử đó phải không?”.
Cả hai người đểu hiểu rõ từ “tiểu tử” ở đây là chỉ ai, Chu Lạc gật đầu.
“Tên này giỏi thật, dám bỏ rơi con gái của họ Tất này, nó thật to gan.” Lập trường của Tất Tinh Huy dường như không đủ kiên định.
Chu Lạc lại trừng mắt với cậu: “Sao cậu biết là cháu bị đá, chẳng lẽ không thể có chuyện cháu đề nghị ly hôn ư?”.
“Nếu cháu đề nghị ly hôn thì còn tìm đến đây uống rượu làm gì? Chút kiến thức đơn giản đó, cậu vẫn có, được không hả?” Sự đáng yêu của thiên tài, chính là chỗ thẳng thắn, điều đáng hận của thiên tài, là ở chỗ quá thẳng thắn.
Chu Lạc không thể nhịn được nữa, uống một hơi cạn số rượu trong ly, bỏ đi!
Tuy