Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
ủa riêng mình.
Bất giác, một ngày đã trôi qua. Khi dạ dày bắt đầu sôi lên, cô mới nhận ra cả ngày nay mình không ăn uống gì. Cô quyết định ra ngoài mua đồ ăn, dù không thể tiếp tục sống, cô cũng không muốn lựa chọn bỏ đi một cách thê lương như vậy.
Đặt bút xuống, đang định đi rửa tay, chuông cửa bỗng vang lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã chếch về hướng tây, không biết còn có ai đến thăm cô vào giờ này?
Chuyện xưa, lãng quên hay tha thứ
Cửa vừa mở ra, Chu Lạc nhìn người đứng bên ngoài mà giống như vừa nhìn thấy ma quỷ, liền vô thức đóng cửa lại theo bản năng. Đối phương đưa tay giữ cửa lại, không cho cô đạt được nguyện vọng. Chu Lạc cũng không khăng khăng đóng nữa, quay người bước vào trong phòng.
Vô duyên vô cớ ly hôn, vô duyên vô cớ biến mất, rồi lại vô duyên vô cớ quay về tìm cô, mà thôi, Chu Lạc cũng muốn nghe xem cậu đưa ra lý do gì.
Cậu lại đang cười, cậu còn mặt mũi để mà cười! Chu Lạc trân trối nhìn người đàn ông trước mặt, nghi ngờ rằng liệu có phải đối phương bị mất trí rồi không.
“Nhịn đói cả ngày rồi, mau lại ăn chút gì đi.” Đại Đổng lắc túi đồ ăn lớn trong tay, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy trên ghế, trên mặt bàn bày la liệt giấy vẽ còn chưa ráo mực, đành ngồi bệt xuống đất, lấy đồ ăn trong túi ra.
“Có thể anh vẫn không hiểu tôi lắm. Tôi không quen kết thù gây oán với ai, cũng không thích cãi lộn, Diệp Minh Lỗi đáng ghét như vậy, khi gặp lại tôi vẫn có thể tươi cười. Nhưng anh thì khác, anh nợ tôi một lời giải thích, sau khi giải thích xong, sau này tôi không muốn gặp lại anh nữa. Tôi nói thật đấy.” Chu Lạc túm chặt vạt áo, nói những lời đó với một ngữ khí nghiêm túc từ trước đến nay chưa từng có, thái độ này, cô lại càng không quen, có chút nhói đau trong lồng ngực.
Không cố gắng cười một cách miễn cưỡng nữa, Đại Đổng xem ra vô cùng tiều tụy, dường như lúc này đây đã già đi rất nhiều, không còn thấy được hình ảnh của một mỹ nam dịu dàng trong sáng trước đây nữa.
Đôi mắt sáng vốn dĩ rõ ràng kia giờ đỏ vằn những tia máu, đuôi mắt còn xuất hiện thêm những vết chân chim, sắc mặt vàng vọt, râu ria lởm chởm quanh miệng. hình ảnh của cậu bây giờ mang chút gì đó lạ lẫm, nếu không phải vì Chu Lạc đã khắc sâu những đường nét trên khuôn mặt cậu trong tim mình, căn bản sẽ không thể nhận ra được người đang đứng trước mặt là một thiếu niên thiên tài năm xưa.
Có lẽ Đại Đổng có điều gì đó khổ tâm chăng. Suy nghĩ đó vừa lóe lên, Chu Lạc lại lập tức dằn lòng nhủ: Cho dù như vậy, cậu cũng không nên bỏ đi biệt tăm như thế. Bởi vì khi đó, cô đã là vợ của cậu, trên đời này, kẻ khiến cô căm hận nhất, chính là loại người không có trách nhiệm, không nghĩ gì đến gia đình.
Nhớ lại lý do khiến cô có cảm tình với cậu, sự ấm áp của một gia đình hạnh phúc toát lên trong con người Đại Đổng, cùng với thái độ nghiêm túc, tính cách đầy ắp sự đồng cảm với mọi người, hoàn toàn chiếm một tỷ lệ lớn. Thậm chí, vẻ trẻ con thi thoảng xuất hiện trong con người cậu, trong mắt cô nó trở nên vô cùng đáng yêu, cách cậu từ chối Phan Lan cũng dứt khoát, thẳng thừng, lại càng được cô cộng thêm điểm.
Chỉ là không ngờ rằng, khi cậu ra đi lại tuyệt tình như vậy, ngay cả một lời giải thích cũng không có. Nếu đã là thế, còn quay lại tìm cô làm gì?
Nhớ tới những lời đồn đại của đồng nghiệp ở cơ quan nói cô giả vờ kết hôn để được phân nhà, mắt Chu Lạc đỏ hoe, sống mũi cô cay sè, nỗi ấm ức ùa về, lập tức không nhớ lại nữa, sự phẫn nộ lại giống như miệng lưỡi của con rắn độc, cứ chực phun ra ngoài.
Chỉ là trong lúc này, người khiến cô phẫn nộ lại đang không nhìn cô, tự đứng dậy ngắm nhìn xung quanh, xem qua một lượt những bức vẽ mà cô đã miệt mài trong suốt một ngày, sau đó sắp lại thành một tập, cuối cùng nở ra một nụ cười với cô: “Lạc Lạc, giờ anh không còn nhà để về nữa rồi, em có thể cho anh tá túc được không?”.
Chu Lạc không dám tin vào tai mình nữa, trời ơi, ông còn trừng phạt người ta như vậy nữa hay sao? Cứ cho là ông thu lại người đàn ông tốt dịu dàng thật thà trước đây, để cô tiếp tục gánh chịu, chứ đừng thay bằng một kẻ giả đối, được không? Hàng nhái cũng không bất thường đến vậy!
“Anh cút ra khỏi nhà tôi, mau! Ngay lập tức!” Mặc kệ lời giải thích của cậu, cô không thèm nghe nữa. Chu Lạc một tay chống nạnh, một tay chỉ ra phía cửa, giống hình tượng của một chiếc ấm pha trà, lúc này đây, cô cũng không cần quan tâm tới hình tượng của mình nữa.
“Anh nói thật đấy, Lạc Lạc, anh xin lỗi. Anh vốn định giữ lại căn nhà em đã ở đó, nhưng cũng bán mất rồi. Nếu vẫn còn cách khác, anh thật sự cũng không muốn nuốt lời. Nhưng bây giờ, số tiền cuối cùng còn lại trên người anh chỉ đủ để mua đống đồ ăn ban nãy, ngay cả tiền thuê nhà trọ để ngủ cũng không có. Nếu em không cho anh tá túc, chỉ còn cách ra ngủ ngoài đường thôi.” Đại Đổng giải thích một cách nghiêm túc, nét mặt còn tỏ rõ vẻ khốn khó mệt mỏi.
Chu Lạc ngây người, nhìn bộ dạng của cậu không giống như đang nói dối.
Tháng Mười một ở Bắc Kinh, đã sang đông rồi. Nhì