Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
à một cách rất máy móc.
Đại Đổng sống giản dị, cứ vui vẻ thong dong sống cuộc sống của mình, sau khi gặp Chu Lạc, dự định sẽ cưới cô, cuộc sống tươi đẹp hạnh phúc đang chuẩn bị bắt đầu, nào ngờ một tiếng nổ lớn bên tai, tia chớp tai ương xuất hiện, ông trời thấy chướng mắt khi người ta chọn vẹn quá, đã thị uy rồi.
Chuyện xảy ra tiếp theo đó thật khó tường thuật lại. Đại Đổng trầm ngâm rất lâu mới có thể nói tiếp. Hóa ra cuộc điện thoại của Phan Đông vào nửa đêm hôm đó, chính là điện báo tang. Vì Đại Đổng có thói quen tắt điện thoại di động khi đi ngủ, người nhà cậu lại chỉ lưu số điện thoại cố định nơi ở cũ của cậu, cho nên Phan Đông mới là người đầu tiên nhận được tin dữ đó.
Thời gian trước, xưởng gang thép của nhà họ Đổng gặp chút vấn đề về kinh doanh, bố và anh cả thường xuyên ngồi lại với nhau bàn bạc đối sách. Tối hôm đó, trên đường về nhà, vừa xuống xe thì bị một số người mai phục gần đó xả súng, anh cả chết ngay tại chỗ, bố cậu được đưa đến bệnh viện nhưng không qua khỏi.
Chu Lạc cảm thấy toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng nhợt như tờ giấy, cắn chặt môi lại mới không khiến mình kêu lên thất thanh. Thấy Đại Đổng dừng lại mới nhớ đến ánh mắt của cậu trước khi lên máy bay, cắn răng hỏi: “Lúc đó anh nghi ngờ mọi chuyện liên quan tới em, đúng không?”.
Có thể Đại Đổng cũng đang nghĩ tới điều này, nên mới bình thản tới thăm viếng, giống như một người bạn cũ tới xin giúp đỡ, suy cho cùng, nếu chỉ là bạn bình thường, thì không ai trong số họ làm việc gì có lỗi với đối phương cả.
“Sau đó thì sao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Chu Lạc thật lòng quan tâm, một gia đình đoàn kết hòa thuận như vậy, xảy ra một việc như thế, đúng là thảm kịch trong nhân gian.
“Anh vừa xuống máy bay thì bị bắt, bị tạm giam suốt mười ngày ở đồn, điện thoại cũng bị tịch thu, không kịp báo tin cho em.” Đại Đổng nhìn cô, chậm rãi nói, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
Chu Lạc thấy mình nhất định là bị điên rồi, hoặc là đang bị mộng du, một nhà viết kịch tài giỏi đến mấy cũng không thể viết được một kịch bản ly kỳ như vậy được.
Tiếc thay, thái độ của Đại Đổng cho cô biết, đây không phải là kịch bản, mà là sự thật.
Tính phức tạp của câu chuyện vượt quá sức tưởng tượng của Chu Lạc. Hóa ra nhà họ Đổng phát tài, địa vị của họ trong giới giang hồ ngày càng cao. Để đảm bảo lợi ích và an toàn của bản thân, anh cả và em ba đã đổ rất nhiều tiền bạc và sức lực cho bang phái.
Có tiền lại có thế lực, cộng thêm khí thế của tuổi trẻ, khó tránh khỏi việc đôi khi cũng ỷ thế một chút, ngông cuồng một chút. Mà ở đâu có cường quyền ở đó có sự phản kháng, hơn nữa rất nhiều người lại biết quá rõ nhà họ Đổng giàu có oai phong trước đây chẳng qua cũng chỉ là anh chàng đánh cá, cũng từng có lúc nghèo đến nỗi không có thứ gì để ăn.
Có phản kháng thì có đàn áp, thế rồi lại phản kháng lại đàn áp. Bố con nhà họ Đổng tiền đã kiếm đủ, lâu dần cũng cảm thấy chán ghét những cuộc tranh đấu vô vị, trong lòng có ý muốn rút lui. Vậy là bắt đầu nghĩ cách để dịch chuyển trọng tâm, dần dần bán bớt một số mỏ than, đầu tư sang ngành nghề khác.
Họ lại mua xưởng luyện gang thép lớn nhất vùng, dùng tiền bán mỏ than để cứu trợ chuỗi tiền vốn kinh doanh không thuận lợi và bị ngắt giữa chừng. Khi họ bán mỏ than, gặp đúng lúc giá than tăng cao, do đó giá trị của hợp đồng cũng rất cao.
Không ngờ sau khi ký hợp đồng, trong khi đang từng bước chuyển giao, trong vùng xảy ra một vụ nổ khí gas nghiêm trọng, các mỏ than tư nhân trong cả nước đều nhận được lệnh đóng cửa ngừng sản xuất để kiểm tra. Ông chủ mới tiếp quản mỏ than thấy khả năng sản xuất trở lại còn rất mờ mịt, liền chần chừ chưa chịu thanh toán, khi bị thúc ép quá lại trở mặt hủy hợp đồng. Nhà họ Đổng lúc đó đã tiếp quản xưởng gang thép, không lấy được tiền hoặc giả nếu lấy lại mỏ than đã ngừng hoạt động, tất cả đều không vận hành được, dù thế nào họ cũng không thể chịu thiệt như vậy.
Hai bên không thể đi đến thỏa thuận, phô trương thế lực lớn mạnh, cũng vì muốn tránh khỏi việc phá sản, nhà họ Đổng thúc nợ quá gay gắt, mà đối phương vì mở rộng sản xuất, nguồn vốn cạn kiệt, hơn nữa lại gặp đúng lúc phải ngưng sản xuất trong thời gian dài, cũng không thể trả đủ tiền.
Hai bên rơi vào tình thế bế tắc, người này không chết thì người kia cũng diệt vong, nhất định phải có một bên phá sản. Bản lĩnh của nhà họ Đồng lại cao hơn một bậc, cơ hội chiến thắng nhiều hơn, đối phương như chó cùng rứt giậu, đến bước đường cùng lại nghĩ cách giết người.
Sau khi bố và anh cả bị giết, cảnh sát còn chưa kịp phá án, lại xảy ra một vụ án nghiêm trọng hơn. Nhà đối thủ của họ xảy ra một vụ nổ, cả nhà từ già trẻ lớn bé không một ai sống sót. Ngoài ra, mấy mỏ than được bán cũng bị người ta dùng thuốc nổ phá thông tầng nước ngầm, cả trăm công nhân đang lén lút khai thác bên trong và ông chủ đích thân giám sát công nhân đều bị vùi chết trong đó.
Mức độ tàn độc, số người bị hại quá nhiều, quả là chuyện chưa từng có. Bộ công an lập tức nâng mức độ nghiêm trọng của vụ án lên mức cao nhất, cử một đội cảnh sát điều t