Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3099 lượt.
khang.”
Tạ Mẫn Hồng vội vã rời khỏi dinh thự Nguyên soái.
Hứa Mộ Triều đứng trước cửa sổ, nhìn bóng dáng vội vã lên xe trong cơn mưa tuyết của anh ta, bỗng nhiên cảm thấy những tâm phúc của Cố Triệt thật ra đều đáng thương. Quân bộ bị ép phải tuyên bố thông cáo chứng thực rằng Nguyên soái đã bị kẻ địch hãm hại, cũng kêu gọi toàn thể quân sĩ báo thù cho Nguyên soái. Điều này chắc chắn sẽ cổ vũ sĩ khí trong thời gian ngắn. Tuy nhiên quân đội thiếu đi Cố Triệt, sẽ nhanh chóng bộc lộ nhược điểm. Tất cả mọi người đều băn khoăn —— Không có Cố Nguyên soái, chúng ta có thể thắng nổi không?
Thế là, chiến thắng ít dần, mà thất bại lại càng nhiều thêm.
Ngay tại thời điểm này đám chính khách sau màn lại bắt đầu tranh luận không ngớt.
Đế Quốc không cần người thống trị ngủ say! Quý tộc phía Đông kêu gào. Nhưng Thôi tư lệnh đại biểu cho quân đội lại cương quyết chống lại việc thay đổi nguyện soái, bởi vậy bọn họ chưa thể hành động thiếu suy nghĩ.
Mà ở Đế Đô, tuy rằng có rất nhiều quan chức từng được Cố Triệt đích thân đề bạt. Nhưng hoàn cảnh hôm nay, Cố Triệt có thể ngủ say vĩnh viễn không tỉnh lại, những người này, có lẽ cũng đã bắt đầu tìm kiếm lối thoát cho mình.
Đương nhiên, vẫn có một nhóm những người giống Hứa Mộ Triều và Tạ Mẫn Hồng, trung thành và tận tâm bảo vệ Cố Triệt. Nhưng tiền tuyến bất ổn, Đế Đô rung chuyển, bọn họ có thể làm được gì? Cho dù họ có thể giữ vững quyền lực của Cố Triệt, nhưng Nguyên soái đã bất tỉnh, thì biết sử dụng quyền lực thế nào đây?
Hứa Mộ Triều cúi đầu, thản nhiên nhìn Cố Triệt mỉm cười.
“Ê, anh định ngủ mãi không tỉnh lại thật đấy à?
Cô đi qua nắm chặt tay anh. Có lẽ vì truyền dịch liên tục nên dù nằm trong căn phòng ấm áp tay anh vẫn rất lạnh lẽo.
Vết thương trên cơ thể đã lành hết rồi, nhưng hệ thần kinh bị tổn thương, lại không có cách nào chữa trị bằng phương pháp y học.
“Có lẽ cũng là chuyện tốt” Bác sĩ hàng đầu đã từng an ủi cô, “Ngài Nguyên soái đã bận rộn mệt mỏi quá nhiều, hiện giờ coi như ngài ấy có cơ hội nghỉ ngơi. Đợi đến lúc ngài tỉnh lại, cơ thể được nghỉ ngơi đầy đủ, chắc chắc sẽ còn mạnh hơn trước đây nữa!”
“Chậc chậc! Không ngờ sẽ có ngày, đường đường là Nguyên soái mà cần em ủ ấm tay cho.” Cô nắm tay anh trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve. Mấy ngày này, cô không biết đã nhìn đôi bàn tay này bao nhiêu lần. Tuy rằng người anh cao gầy, nhưng tay anh lại rất lớn, thon dài trắng nõn. Cái ngày Minh Huy đánh lén anh đã dùng đôi bàn tay này giết chết hơn mười người máy đẳng cấp trong chớp nhoáng, mà cũng chính đôi tay này, ôm cô trên đường trở về.
Cô lại nghĩ tới dáng vẻ anh chủ động cầm tay cô, dáng vẻ giả bộ rất ngầu, thật ra trong lòng anh có lẽ cũng rất căng thẳng?
“Thật là ngây thơ.” Cô cúi đầu ghé sát vào tai anh mắng, “Cầm tay mà căng thẳng cứ như kiểm duyệt ba quân.”
Anh hiển nhiên không có phản ứng gì. Khuôn mặt tái nhợt, hàng mi đen dày mềm mại khiến cô muốn chạm vào. Sống mũi cao thẳng thanh tú, đôi môi khẽ mím, vừa nhìn đã biết là người cố chấp kiêu ngạo. Trước kia sao cô lại ngốc nghếch tới mức cúng bái anh ta như vị thần nhỉ? Cái tên này, thực ra luôn cần người khác chủ động tới gần?
Cô không nhịn được khẽ nở nụ cười.
“Mau mau tỉnh nhé. . .” Cô cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mặt anh, “Em cũng không biết mình còn có thể gánh vác được bao lâu. Anh biết con người của em rồi đấy, tương đối gió chiều nào che chiều ấy. Nếu anh không tỉnh em đi nương nhờ Nguyên soái mới thì anh lỗ to đấy.”
Vài ngày trôi qua, tình thế vẫn nghiêm trọng như cũ, dinh thự Cố gia lại nghênh đón một vị khách không ngờ tới.
Tiếng bước chân của cô như thể bình hoa đập trên mặt đất, trong trẻo mà hỗn loạn, vọt thẳng vào phòng của Cố Triệt. Hai gã cảnh vệ sớm đã dí súng vào huyệt thái dương của cô, theo cô cả quãng đường đến đây.
Hứa Mộ Triều khoát tay, bảo cảnh vệ lui ra. Cô ấy tiều tụy như chưa hề chợp mắt. Bông hoa Đế Đô từng tươi sáng xinh đẹp động lòng người lúc này lại ngẩn ngơ đau buồn, lảo đảo gục trước giường Cố Triệt.
“Nguyên soái!” Quỳ gối trước giường, cô gái khóc không thành tiếng.
Mà sau lưng cô, Hứa Mộ Triều quay đầu nhìn ánh mặt trời mỏng manh ngoài cửa sở, hít sâu vài hơi.
Một lát sau, Cố Linh đứng dậy. Cô ấy chặm lại trang điểm, tuy rằng vẫn còn vệt nước mắt, nhưng gương mặt đã khôi phục vẻ lạnh lùng cao ngạo.
“Tôi đi đây.” Cô ấy nói.
Hứa Mộ Triều ngăn cản cô: “Cô biết chúng tôi đang chờ đợi điều gì.”
Cố Linh ngước mắt nhìn Hứa Mộ Triều, yên lặng một lúc rồi nói: “Vừa nãy chỉ là tâm tình của riêng mình tôi, không đại biểu cho lập trường của Cố thị. Xin đừng suy đoán bừa bãi.”
“Nếu như cô không nói, thì tôi đánh cho cô nói.” Hứa Mộ Triều bình thản nói.
Cố Linh liếc nhìn cô: “Cô trở nên lưu manh như thế từ lúc nào vậy?”
Hứa Mộ Triều cười cười: “Ở Đế Đô phồn vinh này lưu manh mới hữu dụng.”
Cố Linh cũng cười, nhưng nụ cười cay đắng đó khiến lòng Hứa Mộ Triều trầm xuống.
Cô ấy nói: “Nếu như tôi bị ép buộc thì nói ra những thứ râu ria này, cũng không coi là phản bội.”
Cô ấy nhìn Hứa M