The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3101 lượt.

ộ Triều, gằn từng chữ: “Cố thị, sẽ đề cử Nguyên soái mới —— Cố Tích.”
Tuy rằng đã ngờ tới khả năng này, Hứa Mộ Triều vẫn nổi giận: “Nguyên soái cống hiến cho Cố thị nhiều như vậy, bây giờ các người muốn vứt bỏ thì vứt bỏ sao.”
Cố Linh lắc đầu: “Cố Triệt là nhân tài hiếm gặp, là người thống trị hoàn mỹ, nhưng những người như vậy chỉ có thể gặp không thể cầu. Lần này anh ấy bỗng nhiên gặp nạn, gia tộc cũng rất kinh hoàng. Nhưng nếu gia tộc vẫn không có hành động gì, e rằng còn không bảo đảm được quyền thống trị của Cố thị ở Đại lục. Có thể gia tộc vẫn muốn chờ thêm một chút, nhưng thêm vài ngày nữa, nếu như Cố Triệt vẫn chưa tỉnh lại, người mới sẽ được để cử với Đế Đô.”
Nói xong những lời này, cô ấy xoay người rời đi.
“Cô cố ý đến đây để nói cho tôi đều này ư?” Hứa Mộ Triều đột nhiên hỏi, “Thái độ của gia tộc.”
Cố Linh không trả lời, cũng không quay đầu lại chỉ lẳng lặng nói: “Hứa Mộ Triều, làm ơn hãy bảo vệ Nguyên soái thật chu đáo.”
Tạ Mẫn Hồng nhanh chóng nhận được tin tức, mười tâm phúc của Cố Triệt lập tức tập trung ở dinh thự Cố gia, bàn bạc đối sách tiếp theo.
Một tâm phúc nói: “Hiện nay quá nửa quan chức vẫn ủng hộ Nguyên soái. Nhưng mà hiện giờ Cố thị, quý tộc phía Đông đều rục rịch ngóc đầu dậy, thế lực cũng xem như ngang bằng chúng ta.”
Một tâm phúc khác nói: “Tạ đại nhân, Hứa thiếu tướng, tôi tuyệt đối trung thành với Nguyên soái. Nhưng hiện giờ không biết ngày nào Nguyên soái mới tỉnh lại, cho dù chúng ta ra sức ủng hộ, cũng không có cách nào chống lại bọn họ!” Ông ta nghiến răng: “Chỉ có chúng ta lo cho chiến tranh tiền tuyến, còn bọn họ thì chẳng thèm quan tâm!”
Tất cả mọi người đều yên lặng. Mặc dù có quân đội ủng hộ, nhưng cũng chỉ là một lập trường. Cho dù Đế Đô tuyển Nguyên soái mới thì liệu quân đội có thể phản đối bằng cách không tham chiến ư?
Quân đội một thời từng có ý chí của mình, bởi vì thống soái của họ là Cố Triệt. Nhưng hiện giờ, chẳng lẽ những chính khách này còn không nhân cơ hội quân đội suy yếu để tiện bề chi phối?
Những người đang ngồi ở đây có người giữ chức vụ chính trị, có người thoạt nhìn chỉ là người thường. Nhưng Hứa Mộ Triều biết, quyền lực của những người nàyđủ để Đế Đô rung động.
“Vậy chúng ta chỉ quan tâm đến chiến tranh là được.” Hứa Mộ Triều đột ngột mở lời.
Tất cả mọi đều người nhìn cô. Chỉ quan tâm đến chiến tranh?
“Vì sao chúng ta không để cho Cố thị và quý tộc phía Đông hai chó cắn nhau. Chờ đến khi bọn chúng cùng chịu thua thiệt, có lẽ Nguyên soái cũng đã tỉnh lại.” Giọng nói của Hứa Mộ Triều tràn ngập lòng tin.
Mọi người ngạc nhiên nhìn cô.
Tạ Mẫn Hoằng lại nở nụ cười: “Thật ra tôi cũng nghĩ vậy. Người của chúng ta chia làm hai phe, một phe ủng hộ Cố thị, một phe ủng hộ quý tộc phía Đông. Phải giành được toàn bộ sự tín nhiệm của bọn chúng. Tiết lộ người được bọn chúng đề cử cho đối phương, để chúng đánh nhau vỡ đầu chảy máu!”
Sau đó, anh nhìn Hứa Mộ Triều: “Đến lúc đó Nguyên soái tỉnh lại thì tất cả vấn đề đều được giải quyết rồi.”
Tiếp theo, Tạ Mẫn Hồng cẩn thận phân công bàn bạc đối sách với mọi người, tất cả mọi người nhận lệnh đi tiến hành. Chỉ còn lại anh và Hứa Mộ Triều ngồi lại.
“Cô thay đổi rồi.” Tạ Mẫn Hồng đột nhiên nói.
Hứa Mộ Triều lẳng lặng ngẩng đầu nhìn anh.
“Lúc cô vừa tới Đế Đô, chỉ là một tay mơ. Tuy rằng cũng ngoan ngoãn tham gia các cuộc gặp gỡ chúng tôi sắp xếp, nhưng tôi và Cố Linh vẫn cảm thấy cô không hợp với Đế Đô.” Anh nói, “Nhưng bây giờ, cô lại có thể nghĩ đến việc gây xích mích giữa Cố thị và quý tộc phía Đông.”
Hứa Mộ Triều mỉm cười: “Trước đây, tôi chỉ không quan tâm mà thôi. Hiện tại đã đến lúc phải nỗ lực suy nghĩ nên làm thế nào.”
Kế sách gây xích mích nói thì dễ nhưng thực hiện lại cần thủ đoạn cao siêu. Tạ Mẫn Hồng rõ ràng là một cao thủ chính trị lão luyện, tất cả kế hoạch thực thi không chê vào đâu được, không hề để lại dấu vết. Một số ít người trung thành với Cố Triệt, không để người ngoài biết, âm thầm gia nhập vào hai phe gây rắc rối. Mà quân đội cũng tuyên bố ủng hộ Cố thị, phần lớn các vị bộ trưởng lại lui tới thân thiết với Tiếu gia. Nửa tháng sau, tình thế của Đế Đô đã hết sức nghiêm trọng, hai phe Tiếu gia và Cố gia gằm ghè nhau, cho dù là ở dinh thự thủ tướng, bộ quân pháp, đều trong tình hình nước sôi lửa bỏng. Mà ở trên đường cái lại càng nhiều sát thủ xuất hiện hơn.
Hứa Mộ Triều thở phào nhẹ nhõm, cứ tiếp tục thúc đẩy tình thế như vậy. Chí ít bọn họ còn phải tranh đoạt một thời gian, mới rảnh rang tranh giành quyền lực của Cố Triệt.
Tuy nhiên ngày hôm sau, hệ thống thông tin tác chiến của dinh thự Cố gia lại truyền đến tín hiệu khẩn cấp. Trên màn ảnh, Quan Duy Lăng trấn thủ tiền tuyến nhìn Hứa Mộ Triều, giọng điệu bi thương: “Tiền tuyến thua to rồi. Quân ta thương vong trên vạn người.”
“Vì sao lại như vậy?” Hứa Mộ Triều vội la lên.
“Bởi vì . . .Vua Zombie xuất hiện.” Sắc mặt của Quan Duy Lăng rất khó coi, “Vừa nãy, Vua Zombie và Minh Hoằng, cùng phát tin cầu hòa với quân ta.”
Trái tim Hứa Mộ Triều đập mạnh, cầu hòa vào lúc này