Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3048 lượt.

ngồi ở trước giường Nguyên soái. Anh vừa mới nhận được tin tức, hôm qua, cao thủ tinh anh loài người lẻn vào nội bộ quân địch, cuối cùng cũng tìm được Hứa Mộ Triều trong một căn cứ. Thậm chí bộ Tình báo còn nhận được tin tức Hứa Mộ Triều đã thành công thoát khỏi căn cứ quân địch.
Chỉ là, đã một ngày một đêm,nhưng vẫn không có tin tức nào khác. Ngay cả binh sĩ tiếp ứng mai phục tại địa điểm đã dự định cũng không thấy bóng dáng. Nghĩ đến thủ đoạn cải tạo người máy của Minh Hoằng, cùng với dáng vẻ khuất nhục khi bị Minh Hoằng ôm vào lòng của Hứa Mộ Triều, Quan Duy Lăng chỉ cảm thấy trái tim mình siết chặt đến đau đớn.
Nếu cô chạy trốn thất bại, lại bị bắt trở về….Hậu quả, thật không thể tưởng nổi.
“Nguyên soái…” Anh lẳng lặng nói, ” Cô ấy hẳn phải kiên cường lắm mới có thể nhận lấy bao nhiêu đau khổ như thế?”
Mà đau khổ đến bao giờ mới có điểm dừng?
Ngày hôm nay, đối với Quan Duy Lăng, đối với Phủ Nguyên soái, vốn là một ngày vô cùng bình thường. Quan Duy Lăng đã hồi phục sắp phải quay lại tiền tuyến, dinh thự Nguyên soái âm thầm, yên lặng hoạt động dưới tình trạng mất đi Thống soái,.
Mà Quan Duy Lăng nói chuyện với Nguyên soái xong, trước khi rời đi, nhìn thấy ngón tay Nguyên soái động đậy, lại động đậy. Thậm chí đôi mắt tuấn mỹ khép chặt kia cũng bắt đầu chậm rãi chuyển động, ngày hôm nay đã trở thành ngày khiến toàn bộ loài người vui mừng khóc lớn.
Niềm vui ồ ạt đến không thể suy nghĩ, bắt đầu dâng lên trong lòng Quan Duy Lăng. Anh điên cuồng gọi cho bác sĩ và Tạ Mẫn Hồng. Sau một hồi khẩn trương kiểm tra y tế, mọi người lẳng lặng ngừng thở, cẩn thận nhìn dung nhan đang say ngủ kia.
Ngày mười bảy tháng tám, hai giờ bảy phút chiều, Nguyên soái Cố Triệt ngủ say suốt tám tháng, từ từ mở mắt ra.
Từ trên xuống dưới Phủ Nguyên soái, sau những giây phút khẩn trương yên tĩnh không tiếng động, đã bộc phát ra tiếng hoan hô cố gắng kìm nén từ rất lâu. Hai người Quan, Tạ lệ nước mắt rưng rưng nhào đến trước giường Nguyên soái, nghẹn ngào không nói nên lời, đội ngũ bác sĩ và người hầu đều ôm đầu khóc rống
Nằm trên giường một thời gian dài, khiến khuôn mặt vốn đã trắng như tuyết của Nguyên soái càng thêm tái nhợt. Cho dù là người có sức chiến đấu đứng đầu đại lục, thân thể tay chân cũng cảm thấy cứng ngắc,không thể khống chế.
Nhưng sau vài giây im lặng nhìn thần sắc vui mừng của mọi người, anh liền chậm rãi ngồi dậy. Anh gạt tay Tạ Mẫn Hồng đang muốn đỡ anh, cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng quyết liệt: “Suốt thời gian qua, những lời mọi người nói tôi đều nghe thấy hết.”
“Mẫn Hồng, báo cho Cố thị, bảo Cố Tích từ chức trong vòng ba ngày.”
“Tuân lệnh!”
“Duy Lăng, tổng kết tình hình chiến đấu mới nhất, báo cáo cho tôi. Báo cho Thôi Tư lệnh, kể từ đêm nay trở đi, tôi sẽ tự mình chỉ huy.”
“Tuân lệnh!”
Bác sĩ đứng bên do dự: “Nguyên soái, thân thể ngài?”
Cố Triệt cũng không thèm lý tới, chỉ liếc mắt một cái, tiếp tục ra những mệnh lệnh ngắn gọn mà sắc bén cho bọn thuộc hạ. Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi, hai người Quan,Tạ đã tinh thần sảng khoái, hài lòng hả dạ. Giờ phút này, đừng nói là liên quân người máy – Zombie, cho dù là cả đại lục, cả vũ trụ đến tấn công, bọn họ cũng chẳng thấy có gì đáng sợ,
Bác sĩ và người hầu bất đắc dĩ nhìn nhau cười, chỉ có thể tận dụng mọi thứ , cố gắng truyền dịch cho Nguyên soái, chuẩn bị thức ăn ôn hòa bổ dưỡng. Hai người Quan,Tạ lĩnh mệnh, đang muốn rời đi, Cố Triệt lại gọi Tạ Mẫn Hồng ở lại.
Những người khác đều lui ra ngoài, Cố Triệt nhìn Tạ Mẫn hoằng, chậm rãi nói: “Thư của cô ấy đâu?”
Tạ Mẫn Hồng hít sâu một hơi, đi đến bên giá sách, bấm mật mã két sắt âm tường, thật cẩn thận lấy lá thư ra: “Cô ấy vừa đi nửa năm, tôi liền giúp ngài cất giữ.”
Cố Triệt gật gật đầu, mở thư ra, hàng mi đen dài hạ xuống, đôi mắt sáng như sao lấp lánh dao động.
Một lát sau, anh ngẩng đầu, gấp thư lại ngay ngắn, cầm trong tay.
“Nguyên soái….Hôm qua vừa nhận được tin, cô ấy đã trốn khỏi đại doanh của quân địch….Thế nhưng, tin tức lại bị chặt đứt.” Tạ mẫn Hồng chỉ cảm thấy, báo tin này cho Nguyên soái còn khó khăn hơn báo tin về cục diện chiến tranh khiến người ta nản lòng kia.
Cố Triệt trầm mặc một lúc, kéo hết các ống truyền dịch ra, vững vàng đứng lên.
Anh nhìn ra ngoài cửa cổ, nhìn bầu trời xanh lam ở phía Tây. Tạ Mẫn Hồng lại kinh ngạc phát hiện, đây là lần đầu anh thấy được tình cảm dịu dàng lạ lùng đến vậy trong mắt Nguyên soái.
“Mẫn Hồng, hai mươi lăm năm.” Giọng nói Cố Triệt chậm rãi lại trầm thấp, “Đây là lần đầu tiên,ngoài mong muốn quyền lực và thắng lợi, thứ tôi muốn có lại bị người khác đoạt mất.”
Tạ Mẫn Hồng bỗng nhiên không rét mà run, anh kinh ngạc phát hiện vẻ dịu dàng trong mắt Nguyên soái đã nhanh chóng biết mất không còn tăm tích, chỉ còn lại sự lo lắng và sát ý như mây đen dầy đặc trên mặt anh. Loại sắc mặt này chỉ từng xuất hiện khi tiền Nguyên soái chết bệnh, Phó Nguyên soái vì muốn soán vị mà công khai bôi nhọ tư cách của Nguyên soái quá cố, và lần thứ hai nó xuất hiện là khi chứng minh được cái chết khuất nhục