Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3055 lượt.
bốn phía không có một bóng người. Cánh cô vẫn còn phỏng, sau gáy vẫn còn đau. Thở ra một hơi, sức lực dường như đã khôi phục hơn phân nửa.
Trong lòng cô vui vẻ, lập tức lại có cảm giác khác thường.
Phía sau lưng….cảm thấy vững chắc ấm áp.
Cô nhẹ nhàng chậm rãi quay đầu, liền nhìn thấy cách đỉnh đầu mình không tới năm cm, là khuôn mặt tuấn lãng bức người quen thuộc.
Cô nao nao.
Khoảng cách gần như vậy, lông mi dài hơi cong lên của anh khiến trông anh nhu hòa khác thường. Bởi vì đôi mắt tối đen không mở ra, ngũ quan sắc bén trước kia cũng lộ ra vài phần thanh tú mà anh tuấn. Tựa như một người thanh niên bình thường đang ảm đạm ngủ say.
Hứa Mộ Triều lặng lẽ chớp mắt, chậm rãi nâng tay, lặng yên không tiếng động bóp cổ anh.
Đây thật sự là cơ hội ngàn năm có một. Chỉ cần anh chết, Hudgens chỉ như con rối, Minh Hoằng một thân một mình, cô cũng sẽ có cơ hội báo thù cái đêm hoang đường bị anh ta cắn.
Đúng là một cơ hội tốt.
Hứa Mộ Triều nhìn chằm chằm khuôn mặt kia, nhìn rồi lại nhìn. Ngón tay lạnh như băng đã kềm chặt cần cổ màu lúa mạch của anh, hơi thở đàn ông mang mùi máu tươi quanh quẩn chóp mũi của cô, một lần rồi lại một lần.
Cô không xuống tay được. Một Hứa Mộ Triều “nhất tướng công thành vạn cốt khô”*, Hứa Mộ Triều bị anh hại cho suýt nữa rơi vào chỗ chết, lại không thể xuống tay được.
(*Nhất tướng công thành vạn cốt khô: ý nói một tướng đánh vào thành trì giết chết vạn người.)
Cô lại còn mong cho anh tỉnh lại, trông chờ kỳ tích xuất hiện.
Thế nhưng không đợi cô thu tay, một tiếng gió sắc bén vụt tới, thế giới của HứaMộ Triều đã đảo lộn! Bả vai và tứ chi bị người kia dùng sức ngăn chặn! Đỉnh đầu tối đen ——
Nhu hòa chỉ là giả dối.
Chỉ có khuôn mặt âm trầm của vua Zombie bao phủ đỉnh đầu cô. Không biết anh đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt xanh sâu thẳm ánh lên sát khí. Mà tay anh đang bóp chặt cổ cô!
Hai mắt anh sáng quắc nhìn cô chằm chằm: “Vì sao không ra tay?”
Cô tức giận đến không thở nổi, vô cùng vì hối hận vừa rồi không nhân cơ hội chế ngự anh. Thế nhưng cô cũng không hề yếu thế bật lại: “Đến đây đi, chúng ta ôm nhau chết chung, cái đồ điên nhà anh!”
Thẩm Mặc Sơ không cần cúi đầu, cũng cảm giác được một tay của cô, không biết từ lúc nào đã nhanh chóng chụp vào ngực trái của anh, chỉ cần dùng lực một chút, có thể móc tim anh ra. Một chân khác lại để ở chỗ….của anh, chỉ cần một cú, có thể khiến vua zombie từ nay về sau tuyệt đường con cháu.
Thế lực ngang bằng.
“Em đã từng bị tôi cắn, sao lại không sao?” Anh đột nhiên hỏi, “Đêm đó, không phải em đã….”
“Câm miệng!” Hứa Mộ Triều quát, “Thẩm Mặc Sơ anh có thể tỉnh thì tỉnh một lần luôn được không, có thể tự làm chủ bản thân mình được không? Cố Triệt đã gần như trở thành người thực vật, em cũng bị anh…Đại quân của Minh Hoằng thì liên tiếp thắng lợi, đến lúc nào anh mới có thể tỉnh ra đây!”
“Tôi trung thành với Hudgens.” Thẩm Mặc Sơ bỗng nhiên cúi đầu, mặt kề lại thật gần, hơi thở phun lên mặt cô, khiến cô không được tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, tránh thoát nụ hôn của anh.
“Răng rắc ——” một tiếng vang nhỏ.
Hứa Mộ Triều hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy anh khẽ mỉm cười. Mà tay trái của cô và tay phải của anh, đã bị còng tay hợp kim cao phân tử, trói cùng một chỗ.
“Em trốn không thoát đâu.” Anh cười khẽ. “Theo tôi trở về, nếu không tôi giết em.”
“Thẩm Mặc Sơ….Anh không phải đã nói là thích em sao?” Cô cúi đầu thủ thỉ, giọng nói vừa tủi thân vừa đau lòng, “Cho dù là em, cũng không thể khiến anh tỉnh táo lại sao?” Cô nhắm mắt lại, chậm rãi ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng chủ động kề sát, đôi mắt vua zombie tối sầm lại.
Thế nhưng trong nháy mắt tiếp theo, thân mình anh đột ngột văng ra, nhanh chóng nhảy sang một bên, chỉ có tay phải vẫn bị trói cùng cô.
Khi anh nghiêng người qua, Hứa Mộ Triều nhìn thấy tấm lưng rộng lớn của anh máu thịt mơ hồ do va chạm kịch liệt. Mà khi anh quay đầu hung dữ nhìn về phía cô, cô cũng tiếc hận nhìn ngực trái của anh, nơi đó..máu tươi đầm đìa.
Chỉ kém một chút, nếu không phải anh lui lại quá mau, cô đã có thể móc trái tim ra được rồi.
“Em đã mạnh lên.” Anh lạnh lùng nói.
“Cám ơn anh cắn em một nhát, còn để em uống máu của anh.” Cô cũng cười lạnh.
“Nhưng em vẫn sẽ không thắng được tôi.” Anh cười châm chọc như bóng đêm vắng lặng.
Năm phút sau.
Hứa Mộ Triều rốt cuộc bị khuất phục hoàn toàn, hai tay hai chân đều bị trói lại. Tuy rằng sức lực của cô đủ lớn, nhưng cũng không thể làm còng tay hợp kim cao phân tử này suy xuyển.
Mà anh lại còn dùng dao nhỏ để ngay cổ họng cô, đẩy cô đi về phía trước.
Hơi thở máu tanh của anh phun trên cổ cô: “Biết vì sao em không thắng được tôi không?”
Cô không hé răng.
“Bởi vì em luyến tiếc tôi. Mà tôi, thì dám ra tay.” Giọng nói của anh vô tình đến thế, đủ để khiến bất cứ ai không rét mà run.
“Ồ? Phải không?” Hứa Mộ Triều bỗng nhiên cong khóe miệng lên, Thẩm Mặc Sơ đi ở phía sau cô, không nhìn thấy nụ cười của cô, nên không nghe ra sự mất mát trong tiếng cười.
“Nếu anh xuống tay được, vì sao không