Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3049 lượt.
của Cố Lệ.
Người trước, trong ba tháng ngắn ngủi, xương trắng của mười vạn quân phản loạn đã xếp đống, vây cánh toàn tộc của Phó Nguyên soái không còn ai sống sót, chặt đứt mọi hậu hoạn. Người sau, ngoài những tên Thú tộc làm nhục Cố Lệ đã bị Hứa Mộ Triều giết sạch, hơn ba nghìn cận vệ thuộc bộ tộc của Đồ Lôi, mặc kệ là có liên quan hay không, đều bị yên lặng phanh thây, ngay cả Hứa Mộ Triều một lòng bảo vệ Thú tộc, cũng không biết sự liên lụy tàn nhẫn này.
Sau đó, anh nghe vị Nguyên soái vốn không coi ai ra gì này thản nhiên khẳng định lại lần nữa: ” Thứ tôi rất muốn có.”
(1)Triền chi liên: Hoa văn uốn lượn hình hoa sen.
Cạm bẫy của anh
Edit: Chjchjbi
Beta:Myumyu
Từ khi Minh Hoằng có ý thức tới nay, lần đầu tiên bị một loài cảm xúc gọi là “lo lắng” quấy rầy.
Trên chuyến bay trở lại doanh trại, hắn lại ra lệnh cho phi công sử dụng chế độ bay siêu tốc. Nhìn những tầng mây trùng điệp ngoài cửa sổ, hắn nghĩ cảm xúc của mình có lẽ đã ảnh hưởng bởi người phụ nữ Hứa Mộ Triều kia.
“Bảo bọn họ xông vào.”
Tuy nhiên năm mươi phút sau, khi Minh Hoằng đích thân dẫn người giết chết mười cao thủ Zombie, đá văng cửa phòng của Thẩm Mặc Sơ ra. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn vẫn giận tím mặt!
Trên chiếc sô pha màu xám, thân thể thiếu nữ trắng như tuyết lạnh băng dưới chiếc váy dài rách nát, nhìn thấy mà giật mình. Trên khuôn mặt u ám chết chóc, đôi mắt nhạy bén bất kham trước kia, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng bất lực.
Thân thể cường tráng của người đàn ông tóc đen bao trùm lấy cô, khi Minh Hoằng xông vào, có thể thấy trên khuôn mặt anh ta vùi bên vai cô, miệng đầy máu tươi.
Mà trên một chiếc sô pha khác, Hudgens ngồi nhàn hạ như thể chuyện không liên quan đến mình, dường như đang thưởng thức quá trình tử vong của cô. Khi hắn thấy mặt Minh Hoằng, bộ xương trắng bắt đầu lay động nhẹ, hình như hơi căng thẳng.
Một màn này kích thích trực tiếp đến thị giác của Minh Hoằng. Hắn cảm thấy rất tức giận, chưa bao giờ tức giận như vậy. Trước đây khi Hứa phản bội hắn trốn khỏi đảo Tây Vu, hắn cũng không tức giận đến thế. Hắn nghĩ, lẽ nào mình đã yêu Hứa Mộ Triều?
Hay chỉ vì người thuộc về Minh Hoằng thì không thể chia sẻ với người khác?
Minh Hoằng chỉ liếc mắt nhìn ba người trong phòng, thân thể như ma quỷ, trong nháy mắt đã tới trước mặt Hudgens. Cánh tay sắt dài ngoằng vươn ra chuẩn xác bóp chặt lấy cổ hắn.
“Này! Minh Hoằng ngài buông tay ra, có chuyện gì thì từ từ nói! Vua Zombie!”
Thẩm Mặc Sở nghe thấy tiếng hô của Hudgens, thân thể chợt cứng đờ. Hắn ngẩng đầu lên, buông Hứa Mộ Triều ra, chậm rãi đứng dậy xoay người lại.
Minh Hoằng dễ dàng nhấc bổng Hudgens lên khỏi mặt đất: “Ai cho phép các người động vào Hứa Mộ Triều? Còn uống máu cô ấy? Thật kinh tởm!”
Hudgens nóng nảy: “Hôm trước cô ta chạy trốn, Thẩm Mặc Sơ đã đi bắt về cho anh! Cô ta phản bộ anh nên chúng tôi mới đối phó với cô ta.”
Thẩm Mặc Sơ mặc cho đám người máy chạy vào, nâng Hứa Mộ Triều dậy, lạnh lùng nhìn Minh Hoằng: “Thả điện hạ ra!”
Minh Hoằng thấy Hứa Mộ Triều đã được cứu sống, lạnh lùng liếc mắt nhìn Thẩm Mặc Sơ, vứt Hudgens xuống đất.
“Hudgens, tôi không có hứng quan tâm vở kịch tự biên tự diễn này của các người. Tôi là đồng minh của ngài, nhưng nếu như động đến người của tôi một lần nữa, Minh Hoằng sẽ không quan tâm ngài là người ngoài hành tinh gì đó. Nhớ lấy, virus của ngài không có tác dụng với người máy đâu.”
Hắn nhận lấy Hứa Mộ Triều từ tay cấp dưới, cực kỳ cẩn thận ôm ngang cô lên. Thấy cô kinh ngạc ngước nhìn mình, trên khuôn mặt trắng bệch, nỗi tuyệt vọng lúc nãy đã biến mất chỉ còn lại vẻ cảm kích và sợ hãi đan xen.
“Em sợ gì chứ?” Hắn dịu dàng nói bên tai cô.
Cô không lên tiếng, chỉ cuộn mình trong lòng hắn.
Minh Hoằng bế cô xuống lầu, nhẹ nhàng thở dài: “Chắc em sợ lắm. Rõ ràng em đã biết là không thể chạy trốn mà.”
Ngày hôm sau.
Ánh đèn rất tối, bởi vì cho dù là đêm tối, hai mắt tinh thể của người máy cũng đủ để nhìn thấy tất cả.
Hứa Mộ Triều nằm trên chiếc giường lớn mềm mại trắng như tuyết, nhìn căn phòng toàn đồ trang trí lộng lẫy tinh xảo, trong lòng lại lạnh lẽo từng cơn.
Cô không biết mình mất bao nhiêu máu? Có lẽ 1/5, có lẽ 1/4? Dưới sự chăm sóc của bác sĩ người máy, qua một ngày một đêm, thân thể của cô đã khôi phục được mấy phần.
Vì vậy Minh Hoằng cho bác sĩ rời đi, đóng cửa lại.
“Minh Hoằng không thể thưởng phạt không rõ ràng. Tôi cho em hai lựa chọn.” Minh Hoằng đi tới bên giường, nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, “Một, cải tạo làm người máy; hai, giao hợp với tôi.”
Hứa Mộ Triều nhìn hắn, khuôn mặt tái nhợt bỗng nở nụ cười trào phúng: “Tôi có thể lựa chọn điều thứ ba —— chết, hay không?
Minh Hoằng lắc đầu: “Không thể. Người tôi yêu, sao có thể chết được.” Hắn cảm thấy nụ cười xa cách trên mặt Hứa Mộ Triều lúc này rất không hợp với cô. Cô nên cười hì hì mờ ám, miệng nói mấy điều vớ vẩn mới phải.
Minh Hoằng cũng không muốn ép cô nữa. Hắn đứng lên, cởi ác khoác quân độ