Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3406 lượt.
t nhìn không hề liên quan, thực tế mỗi một động thái đều có liên hệ đến nhau. Đây là một ván cờ khổng lộ. Người đấu cờ, chỉ có thể là Cố Triệt. Hắn ta dự định đánh ván cờ này thế nào, tạm thời tôi chưa đoán ra được. Nhưng kế nghi binh tại thành phố Bàng Sa và quân đoàn thứ tư, nhất định là một điểm quan trọng trong ván cờ của hắn. Tôi đồng ý với lời của Minh tướng quân, chúng ta nên bất ngờ tiêu diệt quân địch ở Bàng Sa, phá hỏng ván cờ của hắn.”
Hứa Mộ Triều không nhịn được liếc mắt nhìn anh. Khuôn mặt anh trầm tĩnh, ánh mắt trong trẻo, dường như cũng bị mưu kế của Cố Triệt làm chệch hướng.
Nhưng Vua Zombie nổi tiếng thiện chiến xưa nay cũng nói vậy, Hứa Mộ Triều lại có phần thấp thỏm, hoài nghi suy đoán của mình, có phải mình đoán sai rồi không? Cố Triệt không ở quân đoàn thứ tư thật sao? Dù sao. . . Anh ấy thân phận cao quý, có lý do gì để anh một mình Tây tiến đâu? Lúc trước người cải tạo khiến loài người liên tiếp thất bại, mặt anh cũng không hề đổi sắc, vẫn bình tĩnh trấn giữ hậu phương.
Lẽ nào lại mạo hiểm đến vậy vì mình?
Nhưng mặc dù lý trí cảm thấy khả năng này rất nhỏ, trái tim Hứa Mộ Triều vẫn tăng tốc đập thình thịch.
“Điện hạ, tôi muốn tự tay tháo gỡ vòng vây ở thành phố Bàng Sa.” Thẩm Mặc Sơ nói.
Hudgens còn chưa lên tiếng, Minh Hoằng đã gật đầu: “Vậy tôi sẽ dẫn binh bao vây quân trung lộ và Bắc lộ của loài người.”
Hudgens im lặng trong chốc lát. Thật ra hắn không muốn Thẩm Mặc Sơ rời khỏi mình, hắn sợ Thẩm Mặc Sơ lại xảy ra biến đổi gì đó, cũng cần Thẩm Mặc Sơ bảo vệ cho sự an toàn của mình. Nhưng cuộc chiến lớn sắp tới, hắn cũng không muốn xông lên tiền tuyến, nơi đó không an toàn.
Hắn do dự một lúc, đành phải nói: “Cậu dẫn theo bốn vị tướng quân trong số bảy người, còn lại ba người sẽ bảo vệ tôi.”
“Tuân lệnh.”
Minh Hoằng mỉm cười không lên tiếng, khinh thường liếc mắt nhìn Hudgens. Hứa Mộ Triều hiểu ánh mắt của hắn, hắn đang cười nhạo Hudgens. Bảy vị tướng quân cũng bị Hudgens cắn, bỏ qua Thẩm Mặc Sơ nghe lệnh trực tiếp từ hắn. Hắn để người bên Thẩm Mặc Sơ, chắc chắn là để giám sát anh ta.
Thế nhưng . . . Hudgens đã tuyên bố không dưới một lần, Thẩm Mặc Sơ bị hắn – kẻ có dòng máu vương tộc – cắn, thì mãi mãi không thể nào thức tỉnh. Đề phòng như vậy, e là bị ám ảnh bởi cuộc chính biến lần trước.
“Chúng ta cùng nỗ lực, mau chóng phá hỏng ván cờ của Cố Triệt.” Minh Hoằng chậm rãi nói.
Nửa tháng đã trôi qua.
Cố Triệt thật sự đã tỉnh lại, không có ai phản đối nữa. Bởi vì quân đội loài người vẫn luôn sa sút trong nửa năm qua, đột nhiên lại dũng mãnh linh hoạt, xuất quỷ nhập thần như mãnh hổ. Chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi, đã đoạt lại trên mười thành thị, quân Bắc lộ thậm chí còn phản công đánh vào lãnh địa của Zombie, còn đánh chiếm được một căn cứ chế tạo người máy cỡ lớn, khiến Minh Hoằng điên tiết.
Tình hình chiến đấu càng kịch liệt, thời gian hắn không ở căn cứ càng dài hơn. Điều này khiến Hứa Mộ Triều hết sức vui vẻ. Đôi khi hắn cũng sẽ mang cô theo, cô không dám bộc lộ chút cảm xúc gì. May thay Minh Hoằng thật sự cũng không quá đáng, sẽ không trút giận lên người cô chỉ vì tình hình chiến tranh không được tốt. Mà hiện giờ cô tạm thời chăm chỉ sắm vai nhân vật người tình ngoan ngoãn, biết vâng lời, dịu dàng quan tâm, Minh Hoằng cũng vừa lòng.
Nhưng có một đêm, bọn họ tác chiến ở biên giới phía bắc. Cô ở trong phòng, không nhịn được trông về phía Đông Nam xa vời vợi, đúng lúc bị Minh Hoằng đang bước vào phòng bắt gặp. Minh Hoằng không nói gì cả, ôm cô vào trong lòng hôn một lúc, làn môi vẫn lạnh lẽo dán lên trán cô, thấp giọng nói: “Bé cưng, tôi không thích em nhớ mong Cố Triệt, nhớ mong loài người đâu.”
Cô không trả lời. Lại nghe hắn nói: “Cố Triệt đã tỉnh lại, nhưng không nghĩ cách tới cứu em. Em yên tâm ở bên tôi đi, hắn ta không đối xử với em tốt như tôi đâu.”
Hứa Mộ Triều mỉm cười ngẩng đầu lên: “Anh hiểu lầm rồi. Anh ta chỉ là cấp trên, không phải là người tình của tôi.”
Nửa tháng rồi, anh ấy vẫn chưa đến. Tôi biết nguy hiểm trùng điệp, có lẽ anh cũng không biết tôi ở đâu, làm sao mà cứu tôi được?
Bàng Sa thật sự đã bị loài người đánh lén, Thẩm Mặc Sơ báo cáo bị một đội quân hùng hậu tập kích, thiệt hại nặng nề, Bàng Sa suýt nữa là không giữ nổi. Quân đoàn thứ tư vốn dĩ có vẻ hơi kì lạ khiến Hứa Mộ Triều gửi gắm niềm hi vọng, hiện giờ cũng có vẻ không kì lạ nữa. Thoạt nhìn quân đoàn thật sự chỉ là một kế nghi binh, để yểm hộ cho cuộc tập kích của Bàng Sa. Quân đoàn chỉ đánh mấy trận chiến không đến nơi đến chốn trong khu vực của Zombie, gần đây thậm chí còn không tiến lên nữa, dường như chuẩn bị quay về tiếp viện bất cứ lúc nào cho Bàng Sa ở phía Nam. Mà đại quân Minh Hoằng bố trí, đang trên đường xuống phía Nam chờ đánh quân đoàn thứ tư.
Cố Triệt, chắc là không ở quân đoàn thứ tư rồi.
Vài ngày sau, Hứa Mộ Triều được Minh Hoằng cho ở lại tổng bộ chỉ huy. Cùng ngày đó, Thẩm Mặc Sơ báo cáo quân địch đã rút quân, không tấn công Bàng Sa nữa, anh cũng tuân theo mệnh lệnh của Hudgens, quay về tổng bộ chỉ huy chờ lệnh.
T