Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2983 lượt.

vậy?” Thẩm Mặc Sơ bước lên trước, không khống chế được cầm lấy tay cô. “Em không sao chứ?”
“Em không sao.” Cô lắc đầu, khẽ rút tay mình lại. “Em cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chúng ta ưu tiên cứu người trước đã.”
Thẩm Mặc Sơ hơi khựng lại, rồi gật đầu nhận lấy thùng nước trong tay cô.
Nhưng trong lòng cô thoáng nghi ngờ. Vì sao cô và Thẩm Mặc Sơ lại là hai ngươi tỉnh dậy đầu tiên? Còn cả cái cảm giác ấm nóng trên người này nữa, sao mãi vẫn chưa giảm bớt? Ánh sáng màu lam kia có liên quan gì đến Minh Hoằng không? Hắn đã đi đâu rồi? Đội quân người máy của hắn, cũng đã biến mất sao?
Cô khẽ vẩy nước lạnh lên mặt Cố Triệt, chỉ thấy hai hàng mi đang khép chặt lại khẽ run, anh từ từ mở mắt ra. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Mộ Triều trước mặt mình, trong giọng nói của anh lộ ra vẻ vội vàng hiếm thấy. “Em….”
“Em không sao.” Cô cầm khăn lau đi vệt nước đọng trên mặt anh. “Anh Triệt, em không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Cố Triệt trầm mặc trong giây lát, rồi nắm chặt tay cô nói. “Cứu người trước đã.”
Người trong Sở chỉ huy lần lượt tỉnh lại. Ngay sau đó, hơn một vạn binh lính ở sau Sở chỉ huy cũng lục đục tỉnh lại. Còn những người khác, nhất là đội quân Zombie đối diện khu vực đồi núi đã biến mất không chút dấu vết. Hứa Mộ Triều biết bọn họ đã tan biến như không khí. Cô lén đưa mắt nhìn Thẩm Mặc Sơ, chỉ thấy hai hàng mi dày của anh nhíu chặt, vẻ mặt rất khó coi.
Cảm giác này khiến người ta không thoải mái chút nào. Rõ ràng thắng lợi đang ở trước mắt, thủ lĩnh và tàn binh quân địch lại biến mất không chút tăm hơi. Không những thế, ngay cả những binh lính tinh anh cũng không còn. Mà bóng dáng một quân địch cũng không thấy.
Nhất là ánh sáng màu xanh kia. Hứa Mộ Triều thầm suy nghĩa. Nếu đó là một thứ vũ khí thì thật quá khủng bố. Nhưng vì sao mấy trận chiến trước, Minh Hoằng có thứ vũ khí này lại không sử dụng? Chẳng lẽ là để ôm nhau chết chung với kẻ địch vào giờ phút cuối cùng sao? Điều này không giống với tính cách của hắn. Mà với một khoảng cách như nhau, vì sao lực lượng phía sau Sở chỉ huy lại không xảy ra chuyện gì?
“Rút lui.” Cố Triệt thản nhiên hạ lệnh.
Mọi người gật đầu, Thẩm Mặc Sơ cũng không có ý kiến gì. Ở chỗ quái quỷ này càng lâu càng nguy hiểm.
Nhưng đúng lúc mọi người đứng lên chuẩn bị rời khỏi phòng chủ huy thì lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang vọng khắp bầu trời.
“Ôi, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng nói non nớt đầy vẻ kinh ngạc.
“Một trận quyết chiến lớn đó! Đáng tiếc không xem kịp, thật hoành tráng!” Một giọng non nớt khác trả lời.
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn lên khoảng không vốn là nóc Sở chỉ huy, chỉ thấy hai con thú biết bay kỳ dị đang vỗ cánh trên không trung, kinh ngạc nhìn mọi người.
Hứa Mộ Triều như muốn ngừng thở……..bọn họ…….
Giống như một con mèo nhỏ, cả người bao phủ bởi lớp lông màu vàng, gương mặt như con người, cánh màu hồng, hai mắt màu lam nhạt…
Đúng là một hình dáng từng khắc sâu trong đầu cô cách đây cả trăm năm. Tuy bộ lông của hai thú biết bay có điểm khác với Quang Ảnh Thú. Nhưng cô có thể khẳng định, chúng thuộc cùng một loại.
Cố Triệt và Thẩm Mặc Sơ chấn động. Cố Triệt yên lặng kéo Hứa Mộ Triều ra phía sau.
“Các người là ai?” Thôi tư lệnh lớn tiếng hỏi.
Hai con thú nhỏ chầm chậm rơi xuống, hạ cánh trên mặt đất phòng chỉ huy, nhìn trái nhìn phải rồi đồng thời đưa tay lên.
“Tôi là Khảm Đặc.”
“Tôi là Lôi Lạp.”
Sau đó bỗng nhiên đồng thanh kêu lên. “Theo cách nói của loài người các cô… chúng tôi là người ngoài hành tinh.”
Mọi người im lặng không nói gì.
Thẩm Mặc Sơ chấn động – Người ngoài hành tinh? Anh từng gặp người Cận Tinh, nhưng chưa từng nhìn thấy hình thái này. Anh đưa mắt nhìn Cố Triệt, Cố Triệt cũng nhìn anh. Cả hai đồng thời lắc đầu.
Chắc thấy mọi người ở đây không ai có phản ứng, Lôi Lạp và Khảm Đặc nhìn nhau, vừa giật mình vừa có vẻ thất vọng. Hai con thú châu đầu ghé tai thì thầm một phen. Sau đó Khảm Đặc có thân hình nhỉnh hơn một chút chậm rãi bay lên thăm dò. “Kỳ quái…..Rõ ràng nơi này có người tộc ta…….Hơn nữa còn là một nhân vật lớn mà.”
Cố Triệt căng thẳng nắm lấy tay Hứa Mộ Triều. Hứa Mộ Triều khẽ nắm lại, ý bảo bản thân mình sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Cố Triệt nới lỏng tay cô, bước ra từ phía sau các tham mưu. “Người trong tộc các người?”
Trong nháy mắt Cố Triệt bước ra, hai con thú nhỏ đồng loạt chết lặng. Đôi mắt màu lam nhạt trợn lớn, cái miệng nhỏ trắng xám mở rộng hết cỡ, vẻ mặt vô cùng khó tin.
Cố Triệt nhìn thấy vẻ mặt kỳ quái của bọn chúng liền vô thức nắm chặt khẩu súng lục bên hông. Các tham mưu khác cũng lấy súng ra chuẩn bị tư thế sẵn sàng. Hứa Mộ Triều cũng bước lên trước một bước, đứng phía sau Cố Triệt, chỉ cần có gì không ổn sẽ lập tức phát động thế công.
Ngay tại thời khắc chỉ mành treo chuông…
Lôi Lạp và Khảm Đặc đồng thời quỳ xuống dưới chân Cố Triệt!
Khảm Đặc dùng móng vuốt cào loạn mặt đất dưới chân Cố Triệt. “Thiên thần! Đúng là xinh đẹp như thiên thần! Kỳ tích của tạo hóa! Từ ngữ của tôi đã vắt kiệ