Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2973 lượt.

dòng năng lượng đó chính là người! Sao người lại biến thành như vậy?”
Hứa Mộ Triều hơi chấn động, thì ra là thế, khó trách người ngựa của Bộ Chỉ huy lại không bị gì. Chẳng lẽ là bởi vì khi mình hôn mê, bộc phát ra năng lượng cản trở ánh sáng xanh kia sao? Chỉ là, năng lượng kia từ đâu mà tới?
Chỉ có điều….Cô nhẫn nhịn, tư thế bọn họ ôm đùi cô thật sự rất ngứa ngáy. Cô đá văng hai con thú nhỏ kia ra.
Hai con thú nhỏ đáng thương nhìn Hứa Mộ Triều, muốn tiến lên lại sợ cô đá văng ra. Thế nhưng không đợi Hứa Mộ Triều mở miệng, hai thú bỗng liếc nhau, cười ha ha, nhảy đến trước mặt Cố Triệt và Thẩm Mặc Sơ.
“Lúc này Đệ nhất Chiến Thần của tộc tôi đang ở đây! Các người còn không mau đầu hàng! Làm người mẫu cho bọn tôi phác họa, tạm tha cho các người tội chết!” Hai thú đắc ý cực kì. Sau đó ——
Đồng thời bị người ta túm cổ. Chúng nó quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt cười như không của Hứa Mộ Triều.
“Nào, chị Chiến Thần bị mất trí nhớ, nói cho chị biết, nãy giờ các người nói vớ vẩn gì vậy?”
Cùng lúc đó, tại vùng nội địa bí mật của đại lục trong núi hoang.
Khi Minh Hoằng tỉnh lại, chỉ cảm thấy ngực hơi hơi đau. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy mình đang nằm trong một gian phòng cũ nát. Thậm chí nóc nhà làm bằng cây, thoạt nhìn khiến người ta cảm thấy rất xưa cũ. Còn hắn đang nằm lạnh ngắc trên giường mây. Mặt đất làm bằng xi măng trơ trụi, đã mòn vô cùng. Nóc nhà có một cái bóng đèn đã lỗi thời, buông xuống thật dài. Ngoài ra, chẳng có gì nữa hết.
Hắn cảm thấy kì quái. Trí nhớ cuối cùng của hắn, là tay đánh về phía tinh thể nơi ngực, sau đó một luồng ánh sáng xanh không biết từ đâu xuất hiện….Sau đó, hắn mất đi ý thức.
Sao lại thế này?
“Cuối cùng anh cũng đã tỉnh.” Một bóng người gầy yếu đi đến, vóc người cao cao, gương mặt tẻ nhạt, cười đầy hàm ý với Minh Hoằng, nhẹ nhàng kêu lên: “Anh hai.”
Minh Hoằng ngồi dậy, lẳng lặng nhìn hắn: “…..Tiếu Khắc?” Tư lệnh từng theo ở bên cạnh Đồ Lôi? Là tù chiến tranh đã mất tích thật lâu sau khi chiến bại? Hắn gọi mình là anh hai?
Tiếu Khắc ngồi xuống bên cạnh hắn: “Anh hai, lâu lắm không gặp. Không ngờ người máy lại do anh chế tạo.”
“Ai là anh của cậu?” Minh Hoằng không vui nhíu mày, đứng lên, sắc mặt lạnh lùng đi tới cửa.
“Anh!” Tiếu Khắc nói chậm rãi, “Không phải anh luôn tôn trọng lý luận máy móc tối thượng, một lòng muốn chứng minh với phụ vương rằng mình có thể chinh phục thế giới sao? Tại sao vì một người phụ nữ mà chìm đắm trong trụy lạc?”
Thân mình Minh Hoằng sửng sờ, đứng lại, xoay người nhìn Tiểu Khắc: “Phụ vương?”
“Cũng không nhớ ra sao?” Tiếu Khắc cười lạnh nhìn ngực hắn, “Cũng khó trách, anh không phải anh trai tôi, chỉ là đưa trái tim của anh trai vào một người máy mà thôi. Không thể tưởng tượng được. Đường đường là đại hoàng tử của hành tinh Tháp Nại, vì theo đuổi giấc mộng người máy, đến tính mạng cũng không cần, mang tinh thể trân quý như thế, đưa cho một tên người máy đê tiện!”
Nói xong, hắn cười cười, từ trong lòng dè dặt cẩn trọng lấy ra một luồng ánh sáng màu lam sáng rọi: “Bất quá, trái tim của anh, nay thuộc về tôi.”
Tức giận bao phủ khuôn mặt của Minh Hoằng, nhưng khi Tiếu Khắc lấy tinh thể kia ra, Minh Hoằng đã nhận thấy sự biến hóa của thân thể.
Không có lực lượng, không có bất cứ lực lượng nào.
“Cậu muốn thế nào?” Minh Hoằng hỏi lạnh lùng.
Tiếu Khắc bỏ tinh thể vào trong túi, lắc đầu: “Tôi đã lấy được tinh thể, anh chẳng còn giá trị gì với tôi cả. Hiện tại, anh cũng chỉ dựa vào điện năng thông thường để duy trì, chỉ là một người máy tầm thường mà thôi. Đánh mất năng lượng vĩ đại này, mùi vị chắc không hề dễ chịu nhỉ.” Hắn lộ ra nụ cười mơ hồ, ánh mắt cũng hơi hoảng hốt.
“Anh trai….Tôi đứng dưới hào quang của anh nhiều năm như thế, hiện tại anh đã tỉnh, tôi chỉ mang toàn bộ sự khuất nhục mà tôi phải chịu, trả gấp bội cho anh, để anh được chết triệt để rõ ràng. Anh thật sự không nhớ gì sao?”
Anh thật sự không nhớ rõ sao? Đại hoàng tử vĩ đại của hành tinh Tháp Nại, đã từng là người thừa kế cao nhất. Bởi vì muốn chứng minh máy móc tối thượng. Anh vi phạm kĩ thuật cấm kỵ trong không gian. Lợi dụng năng lượng của tinh thể, thực hiện bước nhảy không gian đến thế giới loài người. Từ đó chẳng có chút tin tức nào?
Anh rõ ràng là tạp chủng của phụ vương và một người phụ nữ bình dân của hành tinh văn minh cơ giới. Từ nhỏ thân thể đã yếu kém nhiều bệnh, lại được hưởng bảo vật trấn quốc, một khối tinh thể mang tia gamma cắm vào lồng ngực thay thế trái tim, khiến bản thân có được năng lực và sức chiến đấu vĩ đại. Mà tôi, nhị hoàng tử, người có được dòng máu cao quý, thì chẳng là gì? Không gian của chúng ta, tài nguyên thiếu thốn như thế, tôi không hề có lòng riêng, đưa ra lý tưởng chinh phục loài người với phụ vương, lại bị phụ vương say mê âm nhạc cho là một tên tù chiến tranh đem cầm tù?
Tôi lưu vong nhiều năm ở không gian loài người. Rốt cuộc đợi được thời cơ này. Không gian càng ngày càng ít tài nguyên, khiến càng ngày càng nhiêu thần dân vốn nhiệt tình yêu thích nghệ thuật, bắt đầu chất vất chính sác