Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2984 lượt.

t, không có cách nào miêu tả được sự xinh đẹp của ngài!”
Mắt Lôi Lạp long lanh, vui buồn lẫn lộn. “Tôi đã được gặp người đẹp nhất! Tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất! Tôi có thể có vinh hạnh vẽ một bức họa cho ngài không?”
Mọi người há hốc miệng. Tuy bọn họ biết nguyên soái có vẻ bề ngoài tuyệt thế, nhưng đây là hai kẻ ngoài hành tinh mà! Sao phản ứng của bọn chúng còn mãnh liệt hơn cả con người? Hứa Mộ Triều cũng không biết nói gì – Tâm trạng đau buồn vì sự sự bốc hơi của mấy vạn binh lính đã bị hai kẻ ngoài hành tinh nhỏ bé này khuấy đảo một cách dị thường rồi.
Chuyện gì vậy chứ? Hai Quang Ảnh Thú nhỏ giống như bị chập mạch. Hơn nữa….thứ Cố Triệt ghét nhất trên đời này là có người nói anh “xinh đẹp”. Mà lần này, còn là người ngoài hành tinh thần bí.
Quả nhiên Cố Triệt hơi nhíu mày, bóng anh nhanh như một cơn gió lẻn ra phía sau, dùng cán dao nhằm thẳng vào gáy hai kẻ ngoài hành tinh bé nhỏ…….Động tác lưu loát nhanh nhẹn, ở đây chỉ có vài người nhìn thấy rõ động tác của anh, đương nhiên không bao gồm hai kẻ ngoài hành tinh kia.
Đến khi anh trở về chỗ cũ, vẻ mặt Lôi Lạp và Khảm Đặc vẫn đầy vẻ sùng bái, ái mộ như cũ, chỉ có đôi mắt chậm rãi nhắm lại, cụp cánh ngã xuống đất.
“Trói lại.” Cố Triệt thản nhiên nói, “Giới nghiêm nơi này, chúng ta quay về Đế đô.”
Trên chuyến bay quay về Đế đô, do mấy vạn binh lính biến mất không chút tăm hơi làm cho không khí tràn ngập vẻ bi thương. Mãi đến khi về tới Đế đô, tâm trạng Hứa Mộ Triều mới khá hơn một chút, hỏi Cố Triệt. “Khi đó anh khẳng định có thể đánh ngất bọn chúng ư?”
Cố Triệt vốn đang nhìn mây bay ngoài cửa sổ. Việc binh lính bị bốc hơi đã khiến vẻ mặt anh rất khó coi. Khi nghe thấy Hứa Mộ Triều đặt câu hỏi, anh đột nhiên cúi đầu khẽ chạm vào môi cô như muốn tìm kiếm sự an ủi. Gương mặt Hứa Mộ Triều nóng bừng, đến lúc ngẩng đầu lên, khóe mắt cô thoáng nhìn thấy Thẩm Mặc Sơ ngồi bên cạnh đang nhắm mắt trầm tư.
Đây là máy bay chuyên dụng của Cố Triệt. Mặc dù thân phận Thẩm Mặc Sơ tôn quý. Nhưng máy bay Zombie cũng không thông hành được trong hoàn cảnh này. Cho nên ba người phải ngồi chung máy bay. Vì đại cuộc trước mắt đành phải bất chấp sự lúng túng này. Cũng may còn có sĩ quan trợ lý nho nhã trò chuyện với Thẩm Mặc Sơ, giảm bớt đi không khí ngại ngùng.
“Viện sinh học đã có kết luận về Quang Ảnh Thú.” Cố Triệt nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi nói. “Không phải sinh vật có nguồn gốc từ cácbon, cũng không phải sinh vật thuộc Địa cầu.”
Hứa Mộ Triều đã sớm đoán ra từ khi nhìn thấy Lôi Lạp và Khảm Đặc, cô chỉ khẽ gật đầu.
“Bọn họ tìm được một vài tài liệu ghi chép về Quang Ảnh Thú. Qua điều tra cho thấy hơn một trăm năm trước Cố thị từng tài trợ cho Tiết giáo sư.” Cố Triệt nói. “Nhưng những nghiên cứu về Quang Ảnh Thú, trước nay ông ta chưa từng báo cáo lại.”
Thì ra là thế….
“Nếu không có bọn chúng, thì sẽ tiến hành trên thân thể của em sao?” Hứa Mộ Triều hỏi.
Cố Triệt im lặng một lát, nhíu mày, cúi đầu hôn cô say đắm triền miên. Hôn tới khi cô thở hổn hển đẩy anh ra. “Được rồi, em không trách anh.”
Hai hàng mi dài của anh khẽ thả lỏng.
“Nói một tiếng xin lỗi thì chết à?” Cô nói khẽ bên tai anh. Nghĩ tới thời gian vừa đến Đế đô bị anh coi như động vật để nghiên cứu, đúng là….tạo hóa trêu ngươi.
Anh lắc đầu: “Sự tồn tại của em lúc đó là mối uy hiếp không biết tên, đổi lại nếu em ở vị trí của anh, chắc chắn em cũng sẽ làm như vậy.”
Nhưng mà…….
“Nếu không có sự xuất hiện của Lôi Lạp và Khảm Đặc.” Cố Triệt nói. “Anh cũng không định nói cho em biết.”
“Vì sao?”
Cố Triệt nắm tay cô, nói bâng quơ. “Không quan trọng.”
Em là người hay là thú, là chủng loại Địa cầu hay ngoài hành tinh. Thì em vẫn chính là em, vẫn là Hứa Mộ Triều. Em thuộc về anh, là thứ độc nhất vô nhị không thể thay thế.
“Ừm….” Anh khó hiểu như vậy khiến Hứa Mộ Triều mù tịt, cô hơi uể oải, chuyện của mình…..không quan trọng.
Nhưng cảm giác uể oải cũng chỉ nhất thời. Đương nhiên cô không quá chú ý tới điều này, trong đầu cô vừa nghĩ tới một chuyện khác, cô hỏi. “Vậy có thành quả nghiên cứu gì khác với những người ngoài hành tinh này không?”
Cố Triệt lắc đầu. “Rất ít.”
Hứa Mộ Triều nhớ tới lúc hai người ngoài hành tinh kia nhìn thấy Cố Triệt, có hành động gần như là hành hương, cô cân nhắc nói. “Dường như bọn họ……rất sùng bái anh?” Rồi cô hạ thấp giọng. “Nhiều người bên ta chết uổng mạng như vậy, nhất định là có liên quan tới bọn họ.”
Cố Triệt gật đầu. “Cho dù đó là người ngoài hành tinh, anh cũng không thể khinh suất.”
“Người Cận Tinh là sinh vật các-bon.” Đột nhiên Thẩm Mặc Sơ lên tiếng. “Chắc hẳn bọn họ đến từ một tinh hệ xa hơn. Nhưng sao chúng ta lại không phát hiện ra bọn họ đã đến đây?”
Hứa Mộ Triều gật đầu. Anh ta nói đúng. Nếu người ngoài hành tinh đổ bộ, vì sao lại không phát hiện được chiến hạm, phi thuyền? Chẳng lẽ họ cũng giống như người Cận Tinh, có một số ít ẩn nấp ở đây trước?
“Em cảm thấy bọn họ hơi bị thần kinh.” Hứa Mộ Triều không nhịn được cười nói.
Hai người đàn ông cùng gật đầu. Xem ra mọi người có chu