Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2965 lượt.
từng chiếc áo quần của cô. Trái tim của Minh Hoằng — Tiểu Minh cho rằng, đã bỏ lỡ trăm năm, hai người này, rốt cuộc cũng phải gắn kết rồi.
Tuy Minh Hoằng chỉ cần một tay cũng có thể làm cho toàn thân Hứa Mộ Triều run rẩy, nhưng không giống **, có thể tiến vào sự rung động của cô.
Tuy nhiên để bắt được cô gái này, thì ra không phải dễ dàng như vậy.
Cô muốn hãm hại Đồ Lôi, lại bị người máy của hắn bắt lại. Rõ ràng đã áp giải đến bờ biển, hắn đứng dưới lòng đất, đứng ở nơi cô và hắn cùng ngắm biển, trong lòng nảy sinh sự kích động muốn lao ra khỏi lòng đất, tận tay ôm cô gái này trở về.
Tuy nhiên lại truyền đến tin tức, toàn đội cảnh vệ người máy đều chết trận, cô vừa gặp chuyện, toàn bộ loài người, Zombie, thú tộc đều nhảy ra. Có phải muốn có được cô, nhất định phải đối địch với tất cả chủng tộc ư?
Không sao cả, hắn vốn được chế tạo để đối địch.
Nếu thắng thua của loài người phải có phần thưởng, như vậy cô chính là chiến lợi phẩm của hắn.
Tuy hắn không tiếc phải từ bỏ một thành phố lớn, không tiếc điều động mấy vạn quân vây đánh Khang Đô, nhưng lại có thể để cô chạy trốn. Mặc dù có viện binh loài người cứu giúp, thế nhưng Minh Hoằng biết, lúc này đây, người cô dựa vào là bản thân, không phải ai khác.
Sự trốn chạy của cô, khiến cho cuộc đi săn và sự chờ đợi lâu dài của hắn càng thêm thú vị và đáng giá chờ mong.
Hắn đã quên dự định cải tạo cô lúc đầu của mình, cũng đã quên cô chạy trốn bao lần. Hắn muốn, chỉ muốn mà thôi. Bởi vì chưa có được, cho nên càng muốn đạt được.
Nhưng lúc đêm khuya tĩnh lặng, Minh Hoằng – kẻ không cần ngủ, nhìn bầu trời sao rộng lớn trên đỉnh đầu, chẳng hiểu sao lại sinh ra cảm giác gần gũi kỳ lạ. Mà đó cũng là thời khắc, hắn nhớ đến Hứa Mộ Triều khôn nguôi, nhớ tới nụ cười có vẻ vô tâm vô tư của cô, nhớ tới thân thể trắng ngần mềm mại của cô, nhớ tới vẻ mặt đau khổ phức tạp khi ** của cô chảy xuống tay hắn.
Hắn cũng không thể nhịn cười. Dường như hắn đã từ bỏ rất nhiều thứ, nếu như hắn không phải là người máy, vậy có tính là “không yêu giang sơn yêu mỹ nhân” mà loài người nói không?
Đáng tiếc, hắn là người máy, hắn yêu người ta thế nào được?
Cuối cùng, Cố Triệt hôn mê, Thẩm Mặc Sơ trầm luân. Hai người đàn ông Minh Hoằng ngợi khen, hai người đàn ông có thể tranh giành cô với hắn, đều không còn năng lực nữa rồi. Mà người máy tính toán chi li, dùng mười thành thị đổi lấy cô. Thật ra đây là cuộc giao dịch bất lợi. Đối với loài người, giá trị của cô tương đương với mười thành thị rộng lớn; Đối với hắn, nếu như không cải tạo, cô hoàn toàn không đáng giá một đồng.
Những con người đó giao cô ra là bởi vì ngu xuẩn; Nhưng hắn chấp nhận cô, là gì đây?
Vua Zombie đã quên đi bản thân, nhưng vẫn quyến luyến không quên cô như trước. Thế nhưng người máy Minh Hoằng, vì sao lại muốn có được cô như vậy?
Hắn nghĩ ngợi, bởi vì tình yêu.
Không phải bởi vì hắn yêu cô, mà bởi vì hắn muốn học cách yêu.
Hắn là đại biểu của người máy có trí tuệ và năng lực cao nhất. Hắn là chủng tộc ưu tú nhất, sao có thể không biết yêu cơ chứ?
Cô muốn hắn thả những người khác đi, hắn nghe theo cô; Cô sợ bị cải tạo, hắn đồng ý.
Điều hắn muốn, chỉ là một người yêu. Tuy hắn cảm thấy mình cũng không yêu cô.
Mà cô, Hứa Mộ Triều dối trá vô liêm sỉ, Hứa Mộ Triều khéo ăn khéo nói, Hứa Mộ Triều không ai đấu lại được, sao lại không thức thời, không chơi trò tình yêu này với hắn chứ?
Nụ hôn chào buổi sáng hằng ngày, lúm đồng tiền của cô như hoa tươi hé nở đúng giờ; Cô chăm lo việc áo quần cho hắn, bàn tay mềm mại mơn trớn áo sơ mi của hắn; Hằng ngày cô nằm trong lòng hắn, lại có thể chìm vào giấc ngủ say, vẻ mặt bình thản.
Hắn hiểu. Tính cách cô như vậy, nếu đã rơi vào trong tay hắn, thì việc đến đâu hay đến đó thôi. Cô luôn như vậy, luôn thích ứng trong mọi hoàn cảnh.
Nhưng suốt đêm hắn không ngủ nhìn cô, tâm trạng bình tĩnh, cũng không vui sướng, cũng không mệt mỏi rã rời. Thế nhưng một đêm nào đó, cô xoay người, lẩm bẩm một câu: “… Triệt… “, hắn lại phản ứng.
Không phải “Triệt” của “rút quân”, là “Triệt” của “Cố Triệt”.
Những ngón tay siết chặt đến độ trắng bệch lộ ra khớp xương dưới nụ cười tươi rói của cô vì Cố Triệt; Ánh mắt dịu dàng của cô nhìn xuyên qua hắn để nhìn tới Cố Triệt; Người cô gọi trong mơ, cũng là Cố Triệt.
Biết được điều này, Minh Hoằng chẳng hề cảm thấy mình sẽ buồn thương.
Song, cũng sẽ cho tạm ngừng hội nghị, chạy về phòng ngủ, tiếp tục ôm cô vào lòng. Hắn không hiểu là vì sao, chẳng qua ôm cô gái mềm mại trong lòng, hắn cảm thấy thỏa mãn.
Không để ý đến sự chống cự của cô, ôm cô vào bể bơi. Thân thể cô hoàn mỹ như trong trí nhớ. Kỳ lạ, rõ ràng hắn đã tạo ra người máy có tỉ lệ dáng người chuẩn hơn nữa, nhưng lại chỉ dùng tính từ “hoàn mỹ” này trên người cô.
Nhưng cô vẫn chạy thoát. Không biết cô và Thẩm Mặc Sơ diễn vở kịch vờ tha để bắt gì, cô được Zombie thả đi, lại bị Thẩm Mặc Sơ bắt về.
Hắn đã đoán được cô muốn chạy từ trước, cũng biết nếu như không có ai giúp, cô sẽ không trốn thoát được. Ngồi trên máy bay trở về, nghĩ