Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2970 lượt.
đấu, năng lượng của cô dường như có thể chống lại trái tim của Tháp Nại, lại không thể chiếm được trái tim của Mộc hoàng tử. Cô cũng thật ngốc, cho dù Mộc hoàng tử đồng ý, cũng không thể nào kết hôn cùng một bình dân mà ngay cả ca hát cũng không thể. Thế nhưng cô vẫn mặc váy mỗi ngày tràn ngập mong chờ, như một đứa ngốc đến tìm Mộc hoàng tử, lại luôn thất vọng mà ra về.
Rốt cuộc có một ngày, Mộc hoàng tử vì bị quốc vương buộc học tập mà chậm trễ việc nghiên cứu người máy, đã tức giận. Hắn cướp phi thuyền, lợi dụng năng lượng của Tháp Tháp, dễ dàng thoát khỏi dân tộc chỉ toàn chìm trong mộng ảo.
Hắn đến Trái Đất, trốn ngầm, dốc lòng nghiên cứu người máy, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.
Tháp Tháp nằm trong ngực hắn, nhìn trời hoàng hôn đỏ rực, nghĩ buồn chán. Có lẽ người của hành tinh Tháp Nại sẽ không vì một hoàng tử mất tích mà tức giận. Quốc vương cũng sẽ không gián đoạn sự nghiệp âm nhạc của chính mình. Chỉ có người con gái kia, Chiến Thần không ai địch lại, chắc sẽ thật đau lòng.
Tháp Tháp cảm thấy bản thân mình cũng có chút khổ sở. Nó hiểu được, khi nó phát ra năng lượng để cảm nhận mọi vật chung quanh, nó cũng sẽ bị năng lượng chung quanh ảnh hưởng. Nói cách khác, sóng điện não của Mộc hoàng tử, cũng sẽ ảnh hưởng đến nó.
Cho nên, Tháp Tháp mới có thể tưởng niệm, nhớ đến Phong Thanh Dương đang ở cách xa hơn mười năm ánh sáng kia. Bởi vì mỗi khi Mộc hoàng tử ngẩng đầu lên từ một đống máy móc. Có lẽ đang ngóng nhìn bên ngoài bầu trời kia, nhớ đến người con gái thô tục mà xinh đẹp kia chứ?
Không biết qua bao nhiêu năm, Mộc hoàng tử cuối cùng hiểu được, loại nhớ nhung này, gọi là tình yêu.
Tháp Tháp không biết, một người máy biết thế nào là yêu, phải cần bao nhiêu thời gian. Thế nhưng Mộc hoàng tử đã biết lợi dụng năng lượng của nó, hướng về phía vũ trụ phát ra tín hiệu cho bộ tộc Tháp Nại. Nó biết mười mấy năm sau, tín hiệu đó sẽ đến Tháp Nại. Quốc vương sẽ biết, Mộc hoàng tử tìm được một hành tinh thích hợp cho người Tháp Nại ở lại khi hành tinh kia đã dần khô kiệt tài nguyên. Nơi này là một không gian song song, giống như làm ra giành cho người Tháp Nại, tràn ngập sunfur đioxit (SO2), không có ai ở, mà Phong Thanh Dương cũng sẽ biết, Mộc hoàng tử yêu cô.
Tháp Tháp bỗng nhiên có chút chờ mong ngày mà cô gái kia đến Trái Đất. Có lẽ sẽ đánh nhau một trận với người Trái Đất, cũng có lẻ, sẽ gục đầu trong lòng Mộc hoàng tử, khóc lớn rất lâu.
Thế nhưng Tháp Tháp sai lầm rồi, Mộc hoàng tử cũng sai lầm rồi.
Phong Thanh Dương trời sinh lỗ mãng, sau khi thu được tín hiệu đầu tiên. Không đợi quốc vương phát lệnh di dời, không đợi đại quân chỉnh đốn, một mình một người lái phi thuyền, bắt đầu chuyến du hành vũ trụ cô độc. Đúng vậy, toàn tộc di dời cần chuẩn bị đến năm mươi năm, cô làm sao có thể chờ?
Cho nên một sinh vật Lưu Cơ, Chiến Thần Tháp Nại Phong Thanh Dương, cưỡi phi thuyền loại nhỏ bay xuống Trái Đất. Người Trái Đất chỉ nhìn thấy một ngôi sao xẹt qua không trung. Mộc hoàng tử không kiên nhẫn đem một đống người máy không hợp ý tiêu hủy.
Mà khi Phong Thanh Dương tràn ngập hy vọng bước vào không khí của Trái Đất. Cũng không hề biết rằng, không khí vô hình ở mặt ngoài Trái Đất, đủ để khiến một sinh vật Lưu cơ trong nháy mắt chết vì khó thở, đâu quan tâm cô có phải Chiến Thần trăm trận trăm thắng hay không?
Cô không phải nhà khoa học, cô là chiến sĩ. Cô không hiểu nơi nguy hiểm bên ngoài không gian song song kia, cũng không hiểu vì sao quốc vương phải đợi đến năm mươi năm sau mới xuất phát đến Trái Đất —— Bởi vì hắn đã ra lệnh buộc nhóm các nhà khoa học làm tốt tất cả chuẩn bị, đảm bảo sự chính xác trước khi đến không gian lưu cơ kia.
Mà người say mê nghiên cứu máy móc Mộc hoàng tử – vị hoàng tử nửa máy móc không cần hô hấp, cũng đã quên truyền thêm một tín hiệu đơn giản khác cho Phong Thanh Dương. Trong tín hiệu, nói rõ thứ có thể khiến cô chết đi trong không gian cacbon.
Cô giãy dụa trong không khí đáng sợ ở Trái Đất, cô khổ sở đến muốn chết. Nhưng cô tự nhủ mình không thể chết được. Cô còn muốn gặp Mộc hoàng tử. Nếu không, mình hắn làm sao dẫn dắt đại quân máy móc của hắn, chinh phục vũ trụ, lập nên nền văn minh máy móc vì đại nhất? Đó là giấc mộng của hắn. Giấc mộng của hắn, cũng chính là giấc mộng của cô!
Tất cả năng lượng của Chiến Thần vĩ đại, thúc đẩy cô trước khi chết thích ứng tiến hóa. Mà khi quang ảnh thú nhỏ yếu bị các nhà khoa học giam giữ lần nữa mở mắt ra, đã đánh mất ý thức, gien đã bị đột biến, tình yêu cũng quên đi, năng lượng cũng bị cacbon chung quanh giam cầm. Nó chính là cái xác không không hồn chỉ biết ăn thịt khát máu, hung mãnh vô cùng, mù quáng khôn xiết.
Mà Mộc hoàng tử vẫn chưa biết chuyện này. Sau một khoảng thời gian hắn mất ăn mất ngủ, mới nhớ tới người con gái rất lâu trước đây đã xông vào tẩm cung của mình, xé mở hết quần áo trước ngực mình; Mà Tháp Tháp cũng cảm nhận được năng lượng của Phong Thanh Dương, ở Trái Đất chợt lóe rồi biến mất. Nó nghĩ, Phong Thanh Dương nhất định là tức giận, cho nên mới không đến gặp