Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2941 lượt.

mắt trở nên thâm trầm.
Lúc hừng đông, cô nằm trong vòng tay anh, dịu dàng hôn lên gương mặt anh: “Anh yên tâm, em sẽ không xảy ra chuyện gì.”
Cố triệt trầm mặc một lát, nói: “Cho phép Thẩm Mặc Sơ đi cùng em.”
“Anh…………ghen sao?”
“Anh là đàn ông, nhưng lại để cho người phụ nữ của mình đi cứu vãn tình thế,” Anh lẳng lặng nói, “Lần trước, khi cứu em trở về, anh đã nghĩ sau này sẽ không cho em đi mạo hiểm nữa. Em nên giống như mẹ anh, luôn đứng phía sau người đàn ông của mình, không cần phải suy nghĩ gì hết.”
“Không.” Cô ôm cổ anh, “Em muốn đứng cùng một chỗ với anh.”
Anh yên tĩnh, rồi lặng lẽ nói. “Bây giờ em đang đứng trước anh.”
“Ừm,không phải anh vẫn luôn muốn nhìn em từ phía sau sao?”
Vị nguyên soái vốn luôn trầm mặc, cũng trở nên nói nhiều, dịu dàng căn dặn. “Nếu có gì bất thường phải lập tức quay về. Em hãy tin anh, dù không cứu được quốc vương của Tháp Nại ra ngoài, anh vẫn sẽ chiến thắng.”



Kế hoạch đã định.
Hứa Mộ Triều nhìn sắc trời màu đỏ rực trước mắt, trong lòng cảm thấy có phần nặng nề.
Đây chính là quê hương của Chiến thần Tháp Nại – Quang ảnh thú? Tuy cô chưa bao giờ đặt chân lên mảnh đấy này, luôn lưu lạc ngoài không gian loài người. Tuy hôm đó nó muốn ăn cô. Nhưng cũng nhờ nó ban tặng, cô mới có năng lực sống sót.
Sự thật rõ là khó lường.
Kleton đứng bên cạnh cô. Hôm qua, sau khi Kleton và Layla mở ra không gian. LayLa bị giữ lại không gian loài người làm con tin. Chỉ có Kleton dẫn bọn họ đi cứu quốc vương.
Hai người nghe vậy đều im lặng. Một lát sau, Thẩm Mặc Sơ nặng nề nở nụ cười, đưa tay túm cổ Kleton: “Cô ấy là em gái tôi. Còn nói bậy nữa, tôi sẽ giết mi.”
Kleton nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, không dám nói gì nữa mà chỉ dám lẩm bẩm: “Con người đúng là một vương tộc thần bí.”
Đường phố nơi này cũng giống với thế giới loài người. Điểm khác duy nhất là mỗi một nhà dân đều tinh xảo nhỏ xíu, rải rác quanh đường phố. Mang theo một phong cách riêng biệt, tự do không bị cản trở. Người Tháp Nại nhiệt tình yêu thích nghệ thuật. Cho nên nguyên nhân nơi càng nhiều dân cư, thì ở những con đường công cộng, cơ quan, quảng trường lại có tạo hình khác nhau. Có thứ trên mặt đất, có thứ lại trôi nổi trong không trung.
“Nơi này là hội thơ ca, nơi này là tòa nhà hội họa.” Trên đường đi tới Vương Cung, Kleton giới thiệu không ngừng. Bởi vì Thẩm Mặc Sơ không bay được, nên ba người cúi đầu di chuyển trong lòng đất. Cũng may màu đen là màu quần áo được nhiều người Tháp Nại ưa thích, nên cũng không làm cho người ta chú ý.
Đi được một đoạn, chợt nghe thấy một loạt tiếng kêu gào đinh tai nhức óc, vang vọng cả vùng đất. Hứa Mộ Triều và Thẩm Mặc Sơ nghe thấy đều biến sắc. Bởi vì bọn họ nghe được nội dung trong những tiếng kêu gào đó. “Báo thù! Báo thù!” Nghe âm thanh thì phải có tới mấy vạn người. Kleton liền níu một con thú khác, hỏi. “Ai đang kêu gào vậy?”
Con thú thở dài: “Là đội quân của Nhị hoàng tử.” Cơ hồ trong nháy mắt, Hứa Mộ Triều có thể hiểu được ngôn ngữ Tháp Nại. Nhưng con thú kia bắt đầu ca hát, làn điệu vô cùng du dương. Nó dùng ca từ trình bày. “Vương đáng thương của chúng ta đã bị người bắt làm tù binh. Hoàng tử vĩ đại đã xông vào đầm rồng hang hổ. Trận chiến mở màn đã thất bại, nhưng không thể đánh bại quyết tâm của chúng ta. Ba ngày sau, đội quân vĩ đại sẽ tái xuất.”
Hát xong, lại nghe con thú nhỏ thở dài. “Vô số anh hùng Tháp Nại bị giết hại, có thật chiến tranh có thể tạo phúc cho Tháp Nại không? Hay vẫn là kiếp nạn của Tháp Nại?”
Tuy sắp tới đại chiến, nhìn con thú nhỏ lo lắng không yên, dân chúng Tháp Nại khác vốn luôn tin tưởng vào chiến thắng cũng thấy chùn bước. Hứa Mộ Triều cảm thấy có phần kiêu ngạo – là Cố Triệt phán đoán chuẩn xác ra tay tàn nhẫn, đánh cho nhưng người ngoài hành tinh nắm giữ vũ khí tiên tiến hơn nhiều phải khiếp sợ.
Cuối cùng đã tới trước cửa Vương Cung. Đây là một công trình kiến trúc màu cà phê, rộng lớn mạnh mẽ, sạch sẽ xinh đẹp. Trước cửa Vương cung là những thú bay Tháp Nại mang bội kiếm ở thắt lưng, đang mỉm cười bảo vệ nơi đây. Dựa vào thân thủ của hai người Hứa Thẩm, rất dễ dàng xông vào trong.
Nhưng ở Tháp Nại không nên dùng vũ lực. Khảm Đặc nhanh chóng lấy ra hai bức tranh họa Tiểu Phong hối lộ thị vệ canh giữ ngoài cửa, cho phép bọn họ vào tham quan Ngự hoa viên vương cung.
Nhưng vừa bước vào trong Vương cung, thị vệ Tháp Nại liền mất dấu ba người kia. Hắn tự vỗ vào đầu mình, quay lại đường cũ tìm kiếm.
Vào lúc mà Kleton đầy tự tin dẫn hai người tới cung điện giam giữ quốc vương, lại phát hiện không hề có thị vệ giữ cửa. Hứa Mộ Triều nghi ngờ, nói với Kleton: “Mi đừng giở trò bịp bợm.”
Kleton oan ức không thôi, cẩn thận dẫn hai người vào trong cung điện yên tĩnh, nhưng bên trong hoàn toàn không có người.
“Có mùi máu tươi.” Hứa Mộ Triều nói.
Thẩm Mặc Sơ gật đầu.
Tuy Kleton không nghe được, những vẫn cau mày. “Mùi máu tươi…….Quốc vương……”
Lúc này Hứa Mộ Triều kêu lên kinh ngạc. Sau đó cô xoay người đi sâu vào trong cung điện