Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3229 lượt.

. Kleton vội vàng đuổi theo: “Điện hạ, đừng chạy loạn.” Thẩm Mặc Sơ cũng đuổi theo bám lấy vai cô. “Sao vậy?”
Hứa Mộ Triều không nói gì, chỉ đi tới một căn phòng sâu nhất cung điện. Nơi này nhìn qua trông rất bình thường, trang sức hoa lệ, yên tĩnh lạnh lùng. Hứa Mộ Triều chỉ xuống mặt đấy. “Trong này có thứ gì đó.”
Thẩm Mặc Sơ đưa mắt nhìn cô, gật đầu. Hai người đi lên phía trước, lặng lẽ nâng tấm đá lát sàn lên.
“Mật đạo?” Kleton sợ hãi.
Hứa Mộ Triều im lặng một chút rồi nói: “Em cảm nhận được năng lượng giống như ánh sáng màu lam.” Đó là năng lượng từ trái tim Minh Hoằng.
Có lẽ, Minh Hoằng đã chết.
Đi dọc trong mật đạo tối đen khoảng mười phút, ánh sáng bừng lên trước mắt.
Đây là một mật thất có không gian hình vuông. Bức tường đá nham thạch gồ ghề lởm chởm. Có hai khối khoáng thạch như tinh thể to lớn được khảm lên hai phía tường đối diện. Dù bên trong không có đèn, ánh sáng từ chúng tỏa ra đã đủ chiếu sáng cả căn mật thất.
“Nhất định đây chính là nơi Nhị hoàng tử chế tạo từ trường.” Kleton nhìn khối khoáng thạch, thở dài.
Chính giữa mật thất là một khối tinh thể tám mặt to bằng nắm tay, trôi nổi trong không trung mà không cần bất kỳ thứ gì đỡ lấy. Ánh sáng của nó không hề lộng lẫy, thậm chí còn ảm đạm hơn cả hai khối tinh thể dùng để chế tạo từ trường kia. Nhưng nếu quan sát kỹ, có thể nhận ra phía ngoài bề mặt tinh thể trong suốt có những vằn nước màu lam sẫm chuyển động.
“Trái tim Tháp Nại!” Kleton cảm thán nói, rồi vội vàng quỳ xuống.
“Không, trái tim Minh Hoằng.” Một giọng nói trống rỗng vang lên trong đầu Hứa Mộ Triều. Ngay cả Thẩm Mặc Sơ cũng ngẩn người, chỉ có Kleton là không thể phát hiện ra.
“Là ta, trái tim Minh Hoằng, lợi dụng sản sinh sóng điện từ của tinh thể nói chuyện với hai người.” Giọng nói trầm thấp kia lại vang lên. Hứa Mộ Triều cẩn thận phân biệt, rất giống giọng nói của Minh Hoằng.
“Trái tim Minh Hoằng?” Cô khẽ thở dài.
“Ừm!” Giọng nói kia tiếp tục vang lên trong đầu, còn mang theo cả ý cười.
“Minh Hoằng đâu?” Hứa Mộ Triều chấn động.
“Hắn bị Tiếu Khắc sát hại rồi.” Trái tim Minh Hoằng bình tĩnh nói, “Hắn chết rất thanh thản, bởi vì hắn yêu cô.”
Hứa Mộ Triều không lên tiếng.
“Chiến thần điện hạ, người đang nói chuyện với ai vậy?” Kleton kinh ngạc.
Hứa Mộ Triều đáp: “Trái tim của Minh Hoằng.”
Thẩm Mặc Sơ nói: “Chúng tôi tới cứu quốc vương.”
Một tiếng thở dài vang lên trong đầu. “Quốc vương đã bị sát hại.”
Hứa Mộ Triều và Thẩm Mặc Sơ cùng chấn động. Lại nghe thấy giọng nói kia tiếp tục. “Tối hôm qua, Tiếu Khắc tới tìm quốc vương, mong quốc vương tiếp tục tuyên bố lệnh động viên. Nhưng bị quốc vương từ chối. Sau đó……Quốc vương bất hạnh gặp nạn. Tiếu Khắc tuyên bố với bên ngoài, Quốc vương đã bị loài người ám sát.”
Nếu quốc vương đã chết, vậy cách cứu quốc vương để ngăn chặn Tiếu Khắc đã đi vào ngõ cụt.
Làm sao bây giờ?
“Tôi đi giết Tiếu Khắc.” Đột nhiên Thẩm Mặc Sơ nói.
“Quân lệnh đã ban bố.” Trái tim Minh Hoằng nói, “Tuy người Tháp Nại không muốn chiến tranh, nhưng đều là những người trung thành với Tháp Nại. Cho dù anh giết Tiếu Khắc. Ba ngày nữa, đại quân vẫn sẽ xuất phát. Hơn nữa, Tiếu Khắc rất cẩn thận, hắn có rất nhiều thế thân. Dù là vua Zombie, muốn giết hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.”
“Trái tim Minh Hoằng, còn cách nào khác không?” Hứa Mộ Triều hỏi.
Trái tim Minh Hoằng trầm mặc trong chốc lát, bỗng nhiên nói: “Thật ra Mộc hoàng tử…….Minh Hoằng điện hạ, chính là một người máy đáng thương.”
“Ừ, tôi biết.” Tôi đã biết từ lâu.
“Tôi không có cách nào.” Nó nói. Dòng nước màu lam đạm vẫn chảy dưới tinh thể, giống như muốn hòa với giọng nói đầy bất đắc dĩ của nó. “Hứa Mộ Triều, năng lượng của tôi có thể cho cô sử dụng, có thể bảo vệ cô. Nhưng cho dù là tôi cũng không có cách nào bảo vệ toàn bộ loài người. Trận chiến này không thể tránh được.”
Lần thứ hai trở lại không gian loài người, nhìn vẻ mặt chờ mong của đám Tạ Mẫn Hoằng, Hứa Mộ Triều chỉ có thể lắc đầu. Đành cam chịu nhìn sự thất vọng lướt qua gương mặt bọn họ.
Quốc vương Tháp Nại đã chết, ba ngày sau Đại chiến lại trở thành Tiếu Khắc đăng cơ. Tuy đã biết bọn họ sẽ xuất hiện qua kẽ hở không gian như cũ, còn dùng năng lượng mở đường. Nhưng con người không có cách nào tập kích bất ngờ như trước, họ sắp lâm vào thế bị động.
Bọn người Hứa Mộ Triều nhảy ra khỏi khe hở nhỏ, cách khe nứt không gian lớn của người Tháp Nại chừng hai mươi kilomet. Tại cánh đồng của một trấn nhỏ phía Tây Bàng Sa. Lúc này, người dân ở trấn ở đã sơ tán, khi khe hở biến mất hẳn, chỉ còn lại màu trời xanh, làm nổi bật ruộng nương xanh biếc.
Bọn họ không có cách nào, chỉ có thể trở lại Đế đô bàn bạc.
Trước mắt mọi người lại bước vào phòng nghị sự phủ Nguyên soái lần nữa. Khi nguyên soái biết tin Quốc vương đã chết, vẻ mặt anh lại rất bình tĩnh. Ánh mắt anh thản nhiên nhìn lướt qua mọi người, dừng ở Hứa Mộ Triều trong giây lát, cuối cùng thì đặt trên người Thẩm Mặc Sơ.
“Thẩm tư lệnh, tôi có việc muốn bàn bạc với anh.”
Mọi người ngồi xuống, trợ


Polly po-cket