Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343233
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3233 lượt.
sĩ quan, tất cả đều tập trung quan sát tình hình bên ngoài. So với cuộc hành quân điên cuồng cách một tiếng trước, nhìn chung tình hình đã tạm yên ổn.
Mà Quan Duy Lăng nhìn những thú bay có hình dạng gần giống với bán thú Hứa Mộ Triều đầy trời, trong đầu không tự chủ được nghĩ về cảnh chứng kiến sáng nay.
Trong căn phòng rải đầy ánh nắng mặt trời, cô duyên dáng đứng bên cạnh Nguyên soái. Vẻ mặt Nguyên soái nghiêm trang, một tay tự nhiên ôm ngang eo cô. Nhìn thoáng qua rất dịu dàng, rất hạnh phúc.
Nguyên soái, Mộ Triều, trận đầu tiên tôi sẽ đánh thật gọn gạng, sẽ không cho quân địch bất kỳ cơ hội nào.
Hai giờ chiều, tin chiến thắng truyền tới phủ Nguyên soái. Cho dù là Cố nguyên soái luôn nghiêm khắc cũng khẽ mỉm cười: “Tốt.”
Tất cả những thú bay Tháp Nại xông vào không gian nhân loại, phần lớn bị bắn chết, một số nhỏ bị thương bắt làm tù binh.
Năm giờ sau cuộc tấn công phủ kín trên không, thậm chí bên quân địch còn chưa kịp tung ra một quả đạn năng lượng nào, thì số thương tổn đã vượt lên hơn năm nghìn. Mọi thú bay đi qua kẽ hở không gian, không hề để sót một ai.
Cuối cùng, không còn thú bay xuất hiện từ khe hở không gian nữa, có lẽ chúng đã biết sợ, không hề ló đầu ra. Dù sao, bọn họ cũng không thể ngờ trong thời gian ngắn vô cùng, khi vừa mới hoàn thành bước nhảy không gian, loài người đã chuẩn bị xong thiên la địa võng.
Lần đánh trả chính thức đầu tiên của loài người đã toàn thắng người ngoài hành tinh.
Đến lúc này, Khảm Đặc và Lôi Lạp đều im bặt không nói. Chỉ là ánh mắt nhìn Cố triệt và Thẩm Mặc Sơ, càng tràn đầy vẻ sùng bái.
Tạ Mẫn Hoằng cười nói: “Tiếu Khắc? Nghe qua tên này còn đánh không lại một tư lệnh dưới trướng Liên nguyên soái, mà còn dám đối địch với nhiều chủng tộc như vậy? Có vũ khí năng lượng thì sao?”
Chúng tướng bật cười. Thẩm Mặc Sơ lại đột nhiên hỏi Khảm Đặc, Lôi Lạp: “Lần sau bọn họ tấn công, liệu có đi qua khe hở này nữa không?”
Khảm Đặc và Lôi Lạp đưa mắt nhìn nhau, gật đầu, Khảm Đặc nói: “Bình thường, vết nứt thời không rất nhỏ. Mỗi lần chỉ có thể cho một người Tháp Nại đi qua. Còn lại nhất định phải dựa vào sự trợ giúp từ năng lượng tinh thể. Tinh thể vô cùng khan hiếm, là vật cấm sở hữu trong Bước nhảy không gian. Chắc chắn nhị hoàng tử đã sử dụng tinh thể. Tiếp theo, chắc chắn sẽ tập kích bất ngờ từ một nơi nào đó.”
Thẩm Mặc Sơ nhìn về phía Cố Triệt: “Nên hạ lệnh lui binh rồi.”
Cố Triệt gật đầu, nói với Tạ Mẫn Hoằng: “Báo cho Quan Duy Lăng, để những máy bay trinh sát không người lái ở lại, những người khác lập tức lui về.”
Hứa Mộ Triều hỏi: “Nếu bọn họ tiếp tục tấn công thì sao?”
Cố Triệt lắc đầu: “Phương pháp hôm nay chỉ có thể dùng một lần. Lần này đội ngũ bọn họ rơi vào thế trận hỗn chiến, không thể sử dụng đạn năng lượng. Kế tiếp, nhất định trước khi Tiếu Khắc xuất hiện, sẽ dùng năng lượng đang hoạt động mở đường. Người của chúng ta chỉ có thể rút lui, nếu không chẳng khác gì tự tìm cái chết.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Chúng tướng nhao nhao hỏi.
“Vẫn còn một cách đối phó khác.” Thẩm Mặc Sơ nói. “Lấy công làm thủ, đánh áp sát là nguyên tắc không thể thay đổi.”
“Đúng.” Cố Triệt nhìn Thẩm Mặc Sơ. “Thẩm tư lệnh, chúng ta nên nghiên cứu kỹ lưỡng.”
“Được.”
“Còn có cách.” Hứa Mộ Triều đột ngột nói.
Không đợi cô mở miệng, Cố Triệt và Thẩm Mặc Sơ cùng đồng thanh: “Không được.”
Nhưng Hứa Mộ Triều vẫn tiếp tục nói. “Trước cuộc tấn công lần thứ hai, em sẽ cứu quốc vương, như vậy chiến tranh sẽ không xảy ra.”
Khảm Đặc và Lôi Lạp cùng nhảy dựng lên, lao về phía Hứa Mộ Triều, nhưng chưa kịp tới gần cô thì đã bị ai đó đá văng ra ngoài.
Tuy ngã xuống đất, nhưng vẫn không thể làm bọn chúng thôi kích động. “Chiến thần điện hạ! Chiến thần điện hạ! Cuối cùng người cũng chịu ra tay rồi sao?”
Hứa Mộ Triều nhìn hai con thú nhỏ. Tuy ban đầu cô còn nghi ngờ bọn chúng có âm mưu gì khác. Nhưng xem xét tình hình lại thấy lời của bọn chúng có thể tin được. Đặc biệt khi bọn chúng miêu tả về Mộc hoàng tử. Rốt cuộc cô đã hiểu rõ nguồn gốc Minh Hoằng. Có lẽ do ảnh hưởng của dòng máu Chiến thần trong cơ thể, trực giác mách bảo cô, lời của bọn chúng là thật.
“Anh không cho em đi.” Cố Triệt kiên quyết nói.
Đột nhiên Thẩm Mặc Sơ nói. “Để anh đi.”
Mọi người cùng nhìn về phía Thẩm Mặc Sơ. Anh lại nhìn Hứa Mộ Triều, chậm rãi nói: “Trong cơ thể anh có máu của em. Nói cách khác, anh cũng có gien Chiến thần.”
Khảm Đặc và Lôi Lạp vỗ tay: “Chiến thần điện hạ và vua Zombie có thể cùng đi với nhau! Nếu tất cả mọi người đều có máu của Chiến thần, năng lượng của chúng tôi có thể đáp ứng mang hai người qua bước nhảy không gian.”
Đêm hôm đó.
Cố Triệt ôm Hứa Mộ Triều vào lòng, nhìn nhau không nói gì. Chỉ là anh không ngừng hôn cô, một lần rồi lại một lần.
“Anh Triệt, anh cũng biết, đây là cách giảm thiếu tối đa tỉ lệ thương vong.” Cô dịu dàng nói, “Hơn nữa, trực giác mách bảo em rằng, những lời bọn chúng nói đều là sự thật.”
Nguyên soái trước nay luôn dứt khoát kiên định lại không phản bác được, chỉ biết ôm chặt lấy cô, ánh