Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2934 lượt.

t Zombie người đầy máu tanh —— thì ra đều chẳng có tác dụng gì.
Anh ấy có nhìn, cũng không bao giờ nhìn con.
Con thích anh nhiều năm như vậy, từ lúc con biết chuyện, lần đầu tiên đọc được bài viết có liên quan đến vua Zombie, từ lần đầu tiên nhìn thấy ảnh chụp anh mặc quân phục đứng ở hoa viên Cố phủ mỉm cười cô đơn, con đã thích anh ấy rồi.
Chỉ là trái tim của anh ấy, thật sự đã chết đi vào hai mươi năm trước. Bất kể con làm gì, cũng không thể làm ấm lại một trái tim đã đánh mất.






Tôi vốn âm hiểm.
Cố Khanh tựa vào trước tàu con thoi, thảnh thơi hút thuốc.
Tình huống năm 2012 phức tạp hơn so với dự tính, ô nhiễm nặng nề không hề thua kém một trăm năm sau. Tàu của anh vừa rơi xuống đã gặp phải một cơn bão mặt trời*, vỡ tan tành.
(*Bão mặt trời: Bề mặt mặt trời phóng ra những dòng điện mang điện từ.)
Chuyện này hơi phiền toái, ở thời đại này anh cũng có thể tạo ra một con tàu xuyên thời gian khác. Cũng may trên người còn năng lượng tinh thể, về phần động cơ coi như không thành vấn đề. Rắc rối là tìm đâu ra nguyên vật liệu.
Thời gian, địa điểm, nhân vật rõ nét như thế, trong lòng Bạch An An đã nghĩ ra một đáp án vô cùng sinh động. Nương theo ánh đèn pin, cô nuốt nước bọt, mãi mới thốt lên lời. “Anh là người ngoài hành tinh hả?”
“….” Cố Khanh nhìn cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng vì lạnh trước mắt, đôi mắt đặc biệt sáng vì khẩn trương và hưng phấn, những cô gái năm 2012 đều mơ mộng như vậy sao? Anh còn nhớ những ghi chép ghê tởm về người Cận tinh, lại nhớ tới hình thái nguyên thủy của đám thú bay không gian Sulfur, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu – anh có điểm nào trông giống người ngoài hành tinh hả?
Nhưng………..Rơi vào vùng rừng núi hoang dã mà có thể gặp được con người, thật tốt.
Anh gật đầu: “Đúng, tôi là người từ hành tinh khác tới Địa cầu. Thề làm nô lệ của tôi, tôi sẽ để lại tính mạng cho cô, bằng không tôi sẽ…….”
Trong nháy mắt anh tiến sát về phía cô, đôi tay lạnh lẽo nắm lấy chiếc cổ mảnh khảnh . “Giết cô.”
Trong tiếng thét kinh hoàng chói tai của cô, Cố Khanh chú ý tới sự đụng chạm ấm áp mềm mại khiến anh thấy vô cùng thoài mái. Không ngờ một cô gái còn non nớt như vậy mà lại có làn da tuyệt vời đến thế.
Nhưng ngoài dự kiến của anh, cô đảo tròn hai mắt, chậm rãi hỏi: “Xâm lược địa cầu? Một mình sao?”
Anh khẽ cười, đúng là thú vị.
“Vậy cô có thề không?” Anh cúi đầu nhìn cô. Đầu cô bé rất nhỏ, cùng lắm chỉ cao tới 1m62, mặc áo chẽn màu đen, váy ngắn đi bốt, trên cổ quàng một chiếc khăn lớn màu đỏ làm nổi bật gương mặt tròn nhỏ nhắn, còn phần duyên dáng, đáng yêu.
Gương mặt anh sát như vậy, đôi mắt thâm sâu như đầm nước, còn có cả ý cười nguy hiểm. Bạch An An khẽ thở dài, người anh tuấn vô song hình như còn biết cả võ công, một là đầu óc có vấn đề, hai, anh ta đúng là người ngoài hành tinh.
Còn nữa, khẩu súng lục trên hông anh ta không ngừng chĩa ra, có thể thấy……trực giác của cô không sai.
“Tôi thề…..” Cô cảm thấy mình thật xui xẻo, lớp đi du lịch tới nhà nông ở ngoại thành vui chơi, nếu cô không tự ý chạy tới chỗ này, đã không có chuyện gì xảy ra.
“Cố Khanh.” Anh mỉm cười nhìn cô.
“Bạch An An, nguyện trung thành với Cố Khanh.”
Trước khi gặp được người ngoài hành tinh Cố Khanh, cuộc sống của Bạch An An đã rất ảm đạm.
Nhưng sau khi “nhặt” được anh về nhà, cuộc sống của cô càng ảm đạm hơn nữa.
Trước lúc tốt nghiệp vào tháng 7 năm 2012 một năm, cô đã vượt năm ải, chém sáu tướng để tìm một công việc có đãi ngộ rất tốt. Nhưng tới gần tết âm lịch, đối phương lại liên lạc tới xin lỗi cô, hủy bỏ offer. Cô thông qua sư huynh, thám thính nhiều nơi mới biết, chỗ của cô đã bị một bạn gái con ông cháu cha trong công ty thế chỗ.
Không có chuyện gì đau đớn hơn chuyện này! Ở công ty nước ngoài mà còn gặp phải loại chuyện khó hiểu này! Mà mấy cái offer trước, hoặc bị cô từ chối hoặc không ở Bắc Kinh, cứ như vậy, cô đã nằm trong diện nguy cơ thất nghiệp.
Lại còn nhặt được một người ngoài hành tinh? Hơn nữa còn bị hắn bóp cổ bắt thề trung thành? Còn phải thần thần bí bí mang theo hắn đi suốt đêm về Bắc Kinh? Cô có thể báo cảnh sát không?
“Đừng có nghĩ tới việc báo cảnh sát hay quân đội.” Lúc đó, Cố Khanh đang tựa vào chiếc ghế sofa trong phòng khách, trang phục du hành vũ trụ trông vô cùng chói mắt. “Tôi không hy vọng sẽ có thương vong xảy ra.”
Thương…….vong?
Bạch An An cảm thấy đau đầu. Nhưng mà……
Ngày thứ ba, Bạch An An bị Cố Khanh đã thay áo sơ mi, quần jeans bình thường ôm trong lòng, nhìn hắn mỉm cười xin lỗi cảnh sát khu vực mà khóc không ra nước mắt.
“Thành thật xin lỗi.” Anh ấu yếm vuốt ve mái tóc dài của Bạch An An. “Cô ấy có chứng hoang tưởng, cứ luôn rằng tôi là người ngoài hành tinh. Cục cưng đáng thương.”
Cảnh sát khu vực nhìn Bạch An An đỏ mặt không nói gì, giống như khả năng ngôn ngữ của cô cũng có vấn đề thì nhíu mày. “Có bệnh thì đưa tới bệnh viện khám đi, đừng có gọi 110 lung tung, gọi lung tung là phạm pháp, biết chưa?”