Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2971 lượt.
ểu thư.” giọng nói A lệ vẫn phảng phất sự bình thản như trước, đặc biệt dịu dàng, “Hai chân này dùng vô cùng tốt, cám ơn cô!”
Minh Huy vui mừng đi tơi, chạy tới chạy lui quanh A Lệ. Nhưng ngoài dự kiến của cô, A Lệ bỗng nhiên giữ chặt lấy cô.
Trong ấn tượng, khi cô tiếp cận, A Lệ sẽ hơi nhíu mày, đây là lần đầu tiên cậu ta chủ động đụng vào cô. Cô ngẩn ngơ. Dưới ánh sáng hoàng hôn, khuôn mặt thiếu niên tuấn mỹ như phủ thêm vầng sáng dịu dàng xinh đẹp. Tay A Lệ kéo một cái, ôm cô vào trong lòng. Tuy cậu ta gầy, nhưng bả vai lại rất cao lớn rộng rãi, cô tựa trong ngực cậu, tự nhiên cảm thấy rất là thoải mái.
Cô mở to hai mắt nhìn A Lệ: “Ơ? Anh muốn làm gì?”
A Lệ cười cười, bàn tay ấm áp, bỗng nhiên dán lên mặt cô. Động tác này, có ý nghĩa gì? Cô không biết, nhưng thật sự rất thích.
“Minh tiểu thư, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp đỡ.” A Lệ thấp giọng nói, hơi thở gần như phả hết lên mặt cô, đây là một cảm giác rất kỳ quái, hơi thở của con người thì ra mỏng manh như vậy.
“Anh muốn tôi giúp gì?” Minh Huy ngạc nhiên nói, đồng thời, cô cũng bắt chước bộ dáng của A Lệ, đưa tay áp lên mặt cậu ấy. A Lệ dường như sửng sốt một chút, ánh mắt lại lập tức khôi phục vẻ dịu dàng.
“Các anh em năn nỉ tôi, cô có thể cải tạo giúp bọn họ không?” A Lệ hỏi
“Các anh em?” Cô không biết phải phản ứng ra sao.
“Những người thú khác.” A Lệ nói, “Bọn họ cảm thấy cô rất mạnh, là người máy nữ….xinh đẹp nhất, có khả năng nhất mà bọn họ từng gặp. Bọn họ đều hy vọng có thể được cô cải tạo. Được không?”
“Thật sao? Nhưng quá nhiều người, cần phải có sự đồng ý của Minh tướng quân….” cô do dự.
Nhưng hành động của thiếu niên lại làm cô không ngờ tới. A Lệ bỗng nhiên cúi khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ kia xuống, đôi môi ấm áp, nhẹ nhàng hôn lên trán cô: “Tôi đã đồng ý với bọn họ rồi. Nhờ cô đó!”
Động tác của A Lệ, rất tự nhiên ôn hòa. Cô biết động tác này, đây là “hôn” của con người, chỉ làm với người thân mật nhất mà thôi. Nói như vậy, cô và A Lệ vô cùng thân mật đúng không?
Minh Huy vô cùng vui sướng, nghĩ thầm, A Lệ đã không còn là con ngườ, nhất định sẽ không muốn chạy trốn nữa. Hứa Mộ Triều còn mặc cả quần áo của Minh tướng quân, có thể thấy được tướng quân đã đối xử chân thành với cô ấy.
Huống hồ nơi này canh giữ nghiêm ngặt, bọn họ cũng không thể chạy được.
Cô gật gật đầu: “Tôi đi hỏi Minh tướng quân rồi sẽ trả lời…Chỉ là, anh đừng để bọn họ chạy lung tung, nếu không sẽ bị lính canh vô ý giết chết.”
A Lệ gật gật đầu, bỗng nhiên buông cô ra. Điều này làm cô hơi mất mắt.
Lại ngẩng đầu, nhìn thấy Hứa Mộ Triều đang lẳng lặng đứng một bên, hoàng hôn đỏ hồng chiếu rọi toàn thân cô ấy, ánh sáng chiếu trên sườn mặt cô, biểu tình mơ hồ không thể nhìn rõ.
Một lát sau, mọi chuyện tiến triển vô cùng nhanh chóng thuận lợi, các người thú vây quanh Minh Huy như các vì sao quanh mặt trăng, nhao nhao hỏi chuyện, vô cùng sùng kính cô. Người máy đa phần trầm mặc ít nói, Minh Hoằng lại nghiêm khắc, cô chưa từng được nhiều người như vậy khích lệ, không khỏi vô cùng hưng phấn. Phái lính canh đi xin chỉ thị của Minh Hoằng hai lần, nhưng vẫn không có hồi âm, cô đánh bạo, dẫn bọn họ rời khỏi sở chỉ huy.
Khi đi ngang qua lầu một, hơn mười lính canh ngăn bọn họ lại. Minh Huy thậm chí còn nói, các người không thấy Hứa Mộ Triều đã mặc quần áo của Minh tướng quân sao? Cô ấy đã gần như trở thành một thành viên của chúng ta! Hiện tại dắt bọn họ đi cải tạo, các người đừng cản trở.
Vì thế, phòng tuyến đầu tiên nhằm vào bọn họ, cứ như vậy không cần tốn công sức gì đã tan rã.
Bầu trời hoàn toàn tối sầm. Đến nhà xưởng cải tạo, Minh Huy tìm một dây chuyền sản xuất không sử dụng, cười nói với bọn họ: “Ai làm trước?”
Hứa Mộ Triều liếc mắt nhìn A Lệ một cái, A Lệ bỗng nhiên đi tới, không hề báo trước đột nhiên ôm lấy Minh Huy: “Đừng nhúc nhích, trên mặt cô dính bẩn kìa.”
Minh Huy lập tức nghe lời không nhúc nhích, hưởng thụ sự đụng chạm thoải mái của A Lệ.
A Lệ xoay Minh Huy lại, đưa lưng về phía Hứa Mộ Triều, ôm cô vào trong ngực, bàn tay nhẹ nhàng phất qua mặt cô, bỗng nhiên buông tay, rút lui vài bước.
Minh Huy ngẩn người, vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác khác thường phía sau. Một thứ gì đó rất cứng rắn, một thứ vũ khí còn sắc bén hơn cả kim loại, đặt lên cổ cô. Cô là chiến sĩ nổi danh, lập tức hiểu được thứ vũ khí kia đủ để giết chết mình.
Cô nghe thấy Hứa Mộ Triều hạ giọng nói: “Đừng lên tiếng, nếu không tôi sẽ đâm thủng cổ cô.”
Nhóm bán thú lập tức hành động, yên lặng không một tiếng động đóng cửa nhà xưởng, tắt dây chuyền chế tạo người máy đang vận hành, tránh để người máy mới sinh ra mang đến phiền toái. Sau đó, bọn họ vây quanh Minh Huy.
“Mang bọn tôi rời khỏi đây, trở lại mặt đất.” Giọng nói của Hứa Mộ Triều trầm tĩnh lạnh như băng, “Nếu không tôi sẽ giết cô.”
“Không.” Minh Huy sững sờ lắc lắc đầu. “Tôi sẽ không vi phạm mệnh lệnh của tướng quân, tôi không sợ chết.” Cô ta bỗng nhiên ngẩng đầu, khó hiểu nhìn A Lệ: “A Lệ….Anh, các người, lừa tôi? Các người lại muốn chạy trố