Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3002 lượt.

h mẽ trung thành chỉ đứng sau hắn; thân thể của cô, cũng sẽ là vật dẫn để tìm kiếm dục vọng của hắn, hoàn toàn thần phục, hoàn toàn thuộc về hắn.
“Không cần nổ súng.” Minh Hoằng bình thản nói, “Cô ấy rất thức thời, sẽ không lấy trứng chọi đá.” Cuối cùng hết thảy tất cả cô làm dưới lòng đất, cũng chỉ vì mạng sống, cho nên hiện giờ, mới bay trở về phải không?
Ngàn vạn người máy, yên lặng bỏ vũ khí xuống, nhìn bóng dáng đó bay lượn, từ từ tiến tới gần. Sỹ quan cảnh vệ yên lòng, một khi bắt được Hứa Mộ Triều, cuộc hỗn loạn đêm nay, coi như kết thúc.
Vậy mà, trên khoảng không cách bọn họ chưa tới một km, bóng dáng kia đột nhiên dừng lại. Minh Hoằng thậm chí đã có thể nhìn rõ, trên lưng cô còn cõng một người.
Đôi cánh màu đỏ, chợt vỗ thật mạnh, móng vuốt lớn màu bạc, phản xạ tia sáng chói mắt dưới ánh đèn. Mái tóc đen dài của thiếu nữ đón gió tung bay, thân thẻ mảnh khảnh dường như muốn hòa vào làm một với bóng đêm.
Mang theo sự quyết tuyệt, cô chao liệng trên không trung, như chim nhạn giương cánh, nhưng lại quay đầu, bay thẳng về phía biển sâu!
“Tướng quân, cô ta chạy rồi!” Sỹ quan cảnh vệ kinh ngạc thốt lên mà không thể hiểu được —— biển không có điểm tận cùng, sóng gió đủ để phá hủy bất kỳ người máy khổng lồ nào! Bọn họ chạy trốn về phía biển sâu, chắn chắn sẽ chết.
Minh Hoằng nhìn bóng dáng quyết tuyệt càng bay càng xa của cô, vậy mà lại ngẩn ra, không hạ lệnh bắn.
Song khi hắn nhìn thấy, trên mặt biển bát ngát vô biên, ngoài mấy cây số, bóng dáng kia, mơ hồ bị sóng biển khổng lồ trùng trùng điệp điệp bao phủ, trên mặt hắn, sự phẫn nộ rốt cuộc cũng trào dâng.
Tình nguyện chết, cũng không chịu trở về sao?






Không thể quay về đế đô.
Tiếng chim hải âu cùng với tiếng sóng biển, không ngừng lặp lại bên tai. Trên bờ cát bị nước biển ăn mòn nhợt nhạt như tro tàn, ánh nắng mặt trời ấm áp mà yên tĩnh.
Hứa Mộ Triều đột nhiện mở mắt ra.
Đây là hơi thở của ai? Mang theo mùi vị mằn mặn của nước biển, vừa sạch sẽ lại rất đỗi dịu dàng.
Trong ánh trăng mờ ảo, Hứa Mộ Triều cảm giác phần lưng như tê liệt vì cơn đau, gần như muốn đứt rời. Đối lập với cảm giác này, hơi thở ấm áp không ngừng truyền đến trên bờ môi ẩm ướt càng thêm rõ ràng.
Còn cô đã khôi phục lại hình người, nằm trên tảng đá chỉ cách cậu vài mét, không hề nhúc nhích. Cậu lăn một vòng nhào đến, thấy trên tảng đá có mấy vết máu thật lớn. May mà, lồng ngực của cô vẫn còn phập phồng!
Cho đến bây giờ uy danh của Hứa Mộ Triều vẫn luôn hiển hách không ai sánh bằng. Nhưng vào lúc này nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt, môi khẽ run rẩy, nằm trong lòng cậu. Cậu mới phát hiện, thì ra cô nhỏ bé yếu ớt đến vậy.
Cậu nhẹ nhàng lật ngược thân thể của cô lại. Dưới lớp quần áo rách nát, cậu nhìn thấy trên phần lưng trắng nõn như ngọc của cô có nhiều vết thương khá sâu, dù vết thương đã khô, nhưng vẫn rải rác những dấu bầm tím thật lớn —— đoán chừng là vì đụng phải đá ngầm dưới đáy biển. Khó trách cô hơi run rẩy, nhất định là rất đau.
Cậu hô hấp nhân tạo cho cô, bờ môi cô rất mềm mại, mang theo sự trong trẻo thuần khiết, hoàn toàn không giống một người thú.
Cũng may, rốt cuộc cô đã tỉnh, đôi mắt vẫn trong veo tràn đầy tự tin như trước đây.
Cảm giác ấm áp dần dần dâng lên trong lòng A Lệ.
“Đây là. . . . . . Chúng ta đã đi tới bờ biển?” Hứa Mộ Triều nhận ra hoàn cảnh chung quanh , giọng nói hơi kích động.
A Lệ mỉm cười gật đầu một cái: ” Ừ.”
Khóe miệng Hứa Mộ Triều nở nụ cười khổ sở: “Ông trời có mắt! Cuối cùng cái chết của bọn họ cũng không uổng phí.”
“Chúng ta đã an toàn.”A Lệ mê mẩn nhìn nụ cười của cô chằm chằm.
Hứa Mộ Triều lắc đầu một cái, nhìn về phía bờ biển rộng mênh mông, cau mày nói: “Cậu nói xem, Minh Hoằng có biết lòng biển dưới đó và mặt đất tương thông với nhau hay không? Chúng ta lập tức trốn đi, cứ chạy trốn càng xa càng tối.”
A Lệ gật đầu.
Hứa Mộ Triều trầm tư một lát: “Chúng ta nhắm hướng Đông Bắc mà trốn, đi đường vòng rồi quay trở về lãnh địa Thú Tộc.”
A Lệ hơi giật mình: ” Đông Bắc là nơi ở của Zombie!” Xuyên qua lãnh địa Zombie, mới đến lãnh địa của loài người.
Hứa Mộ Triều lắc đầu: “Nếu như Minh Hoằng thật sự đuổi theo, nhất định sẽ nhắm vào hướng Đông Nam để đến lãnh địa Thú Tộc. Chúng ta chỉ có thể đi đường vòng. Mặc dù hơi nguy hiểm một chút, nhưng chỉ cần không đụng phải đại đội Zombie, thì tôi có thể ứng phó.”
A Lệ không lên tiếng nữa, chợt ngồi xổm xuống trước mặt Hứa Mộ Triều, nhẹ giọng nói: “Lên đi, tôi sẽ cõng cô.”
“Không. . . . . . Không cần. . . . . .”Hứa Mộ Triều cơ hồ bật cười, mặc dù phần lưng có thương tích, nhưng với thể chất của cô, không quá một ngày, nhất định sẽ khỏi hẳn.
Vậy mà A Lệ rất cố chấp, cứ duy trì tư thế nửa ngồi không nhúc nhích. Cô nghe thấy giọng nói rất dịu dàng của cậu ta: “Cô giỏi và mạnh mẽ hơn bất kỳ cô gái nào tôi từng gặp, chưa bao giờ dựa dẫm vào đàn ông. Nhưng mà hiện tại, cô đang bị thương.”
Cậu ta nói cô gái sao?
Hứa Mộ Triều sửng sốt vì những lời A


Disneyland 1972 Love the old s