Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3089 lượt.

n biết cô là vinh hạnh của tôi! Hôm nào rảnh rỗi tôi sẽ giới thiệu mấy người bạn của tôi làm quen với cô nhé.”
Hứa Mộ Triều mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng không ưa loại con nhà giàu này cho lắm.
Sau khi cô khiêu vũ mở màn với Quan Duy Lăng, đã hấp dẫn vô số ánh mắt của mọi người. Đám người Cố Linh mang theo Hứa Mộ Triều dùng thân phận người Thú giới thiệu với hết nhóm quan lớn này đến nhóm quý tộc khác. Có người tỏ vẻ thân thiện, cũng có người hết sức khiếp sợ khinh thường. Cũng có không ít thanh niên tài tuấn tràn đầy hứng thú với phụ nữ bán thú. Thậm chí nói những lời ám hiệu hẹn hò nhưng đều bị Cố Linh nhẹ nhàng cản lại.
Vũ khúc lại vang lên lần nữa, Quan Duy Lăng đưa Hứa Mộ Triều vào sàn nhảy lần thứ hai. Chỉ là lần này, ánh mắt của mọi người sáng trưng như đèn pha nhìn chăm chú vào đôi kim đồng ngọc nữ.
Hứa Mộ Triều vẫn mỉm cười, vẫn mặc Quan Duy Lăng dìu cô nhẹ nhàng xoay tròn trong sàn nhảy. Kỹ thuật của anh ta không xuất sắc lắm, còn cô chỉ mới học tạm ở chỗ Cố Linh được mấy hôm nên gót giày màu đen không tránh khỏi vài lần dẫm lên đôi ủng quân nhân của Quan Duy Lăng.
“Thật ngại quá. . . . . .” Cô nhỏ giọng nói.
“Không sao.” Anh vẫn vòng tay trên bờ eo mảnh khảnh của cô, đôi mắt đen thăm thẳm dưới hàng mày rậm, nhìn chăm chú vào dung nhan thanh lệ của người phụ nữ trước mắt.
Cho dù là Hứa Mộ Triều, bị anh ta nhìn chằm chằm như vậy cũng không chịu nổi. Trên mặt thoáng ửng đỏ, trực tiếp hỏi: “Nhìn đủ chưa vậy?”
Quan Duy Lăng lập tức quay đầu đi chỗ khác, đường cong kiên nghị trên gò má dường như cũng từ từ nhuộm hồng.
“Thí nghiệm. . . . . . Cô phải khổ rồi.” Anh ta chợt nhỏ giọng nói, “Chỉ là người máy thật sự quá thần bí, để tiêu diệt tất cả những nguy hiểm chưa biết, tôi buộc phải phục tùng mệnh lệnh. . . . . . Là tôi đã không thực hiện đúng lời cam kết.”
“Không sao cả. . . . . .” Hứa Mộ Triều cũng không thật sự trách anh ta, cười nói, “Bản thân tôi lựa chọn để Cố Nguyên soái xử lý thì đã không tức giận vì những chuyện này rồi. Lần trước chỉ là nói lẫy thôi, anh yên tâm, tôi sẽ tính món nợ này lên đầu Cố Nguyên soái.”
“. . . . . .”
Bên ngoài sàn nhảy, Tạ Mẫn Hồng một tay quàng vai Cố Linh, cười nói: “Hôm nay có coi là thành công không?”
Cố Linh gật đầu: “Mặc dù cô ấy không phải loại con gái trời sinh am hiểu xã giao nhưng cũng khéo léo hơn tưởng tượng của tôi nhiều lắm. Trước lạ sau quen, tham gia những hoạt động này nhiều, mọi người cũng sẽ hình thành thói quen tự nhiên tiếp nhận.”
“Trang đầu báo đế đô ngày mai, nhất định sẽ là cô ấy.”
Cố Linh đột nhiên bật cười: “Còn cần anh nói sao, Bộ trưởng bộ văn hóa giáo dục đã sớm an bài xong xuôi. ‘ Thục nữ Thú tộc làm người ta kinh ngạc’! ‘ Còn tuyệt vời hơn cả mỹ nữ ngây thơ nhất ’. . . . . . Tựa đề như vậy không tệ chứ? Tiếp theo đây, sẽ dẫn dắt dư luận đến việc thảo luận địa vị Thú Tộc. Phái học viện sẽ đứng ra, ủng hộ nhân quyền của Thú Tộc. Sau đó báo quân sự sẽ báo cáo năng lực tác chiến của Hứa Mộ Triều, đắp nặn cô ấy thành một người phụ nữ tài mạo song toàn.”
Chỉ chớp mắt, Hứa Mộ Triều đã bước vào giới xã giao đế đô hơn một tháng. So với lần lộ diện chấn động đầu tiên, các vị quan lớn tài phiệt cũng đã quen với sự tồn tại của một cô gái thanh nhã có bối cảnh thần bí, chỗ dựa hùng mạnh này.
Mà cô ở trên chiến trường nhiều năm, cũng biết rất nhiều chuyện kỳ lạ thần bí về Thú Tộc, Zombie, phong thổ, thêm cách nói năng hào phóng khôi hài, cũng khiến không ít người trẻ tuổi cảm thấy hứng thú.
Tối nay là Tiệc đầy tháng của con gái thị trưởng, những người có máu mặt trong thành đều đến. Hứa Mộ Triều mặc một bộ váy đỏ, cầm ly rượu trong tay đứng trên ban công rộng rãi, bên cạnh có năm sáu người thanh niên đi theo.
“Mộ Triều, tôi có nuôi vài lứa ngựa tốt ở thành Tây, Chủ nhật cô có hứng thú đi xem một chút không?” Phùng Tam công tử nhà giàu nhất thành cười rạng rỡ như cây ngọc đón gió.
“Ừ!” Hứa Mộ Triều mỉm cười gật đầu.
Tiết nhị công tử con trai hiệu trưởng đại học đế đô cũng là một thanh niên anh tuấn, đã sớm thân thiết với Hứa Mộ Triều liền lườm Phùng tam công tử một cái: “Chỉ mời cô ấy á? Cậu định cho tôi ra rìa sao?”
Phùng tam cười ha ha, ôm vai họ Tiết: “Những con ngựa của tôi rất là hung dữ, Mộ Triều là cao thủ dĩ nhiên là không thành vấn đề. Còn anh. . . . . . nhã nhặn như vậy liệu có thuần phục nổi không?”
Tiết Nhị cũng cười, đấm vào ngực anh ta một đấm. Một người thanh niên khác cũng cười nói: “Nói mới nhớ, tôi muốn hỏi một vấn đề, Mộ Triều đừng cảm thấy bị xúc phạm nha. . . . . . Mặc dù ai cũng biết cô là người Thú, nhưng không rõ lúc cô biến thân có hình dạng như thế nào, thật sự khiến người ta tò mò! Hôm nào có thể biến hình cho chúng tôi mở rộng tầm mắt không?”
Những người khác nghe vậy thì đều sửng sốt, nhìn về phía Hứa Mộ Triều. Cả Tiết nhị và Phùng tam đều nơm nớp sợ cô không vui. Nhưng thật sự bọn họ cũng cảm thấy rất hứng thú.
Hứa Mộ Triều liếc mắt nhìn người thanh niên vừa hỏi vấn đề này, hắn họ Tống là con thứ hai của Phó bộ trưởng Bộ công nghiệp. Tuy rằng an


XtGem Forum catalog