XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Cả Đời Để Quên

Dùng Cả Đời Để Quên

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.

cũng muốn nôn, nhưng chứng sợ độ cao của Ân Chân lại được chữa khỏi hoàn toàn như kỳ tích. Anh có thể vừa thưởng thức phong cảnh vừa ngâm thơ, thần thái ung dung.
Tôi không biết những người đàn ông khác gặp chuyện có xử lý thế này không, tôi chỉ mới yêu có một lần, và mối tình đầu của tôi – Tằng Húc Thành thì không phải là người như vậy. Tôi rất thích phẩm chất của Ân Chân, cho dù thỉnh thoảng anh cũng làm những chuyện gây cười.
Sau khi liên lạc được với mẫu thân đại nhân, chúng tôi gặp nhau ở Starbucks.
Mẹ tôi và bác Thẩm, hai người thưởng thức cà phê cappuccino và nhấm nháp bánh Tiramisu, một người vẻ mặt đắc ý, người kia thì đắc chí.
Tôi ngồi chen vào giữa họ, cười nhìn họ không nói gì.
“Con bé này!” Mẹ tôi ngượng ngùng.
Bác Thẩm thì bị điệu cười của tôi làm cho nổi cả da gà.
Tôi thầm nghĩ cũng không nên ép họ quá, nếu mẹ tôi phát cáu, không chừng sẽ cắt đứt quan hệ với tôi cũng nên. Mẫu thân đại nhân là người ưa ngọt ghét cứng, xem ra tôi phải thay đổi chiến lược.
Tôi nhét vào túi áo mẹ một chiếc phong bì dày cộp, thì thầm với giọng đầy quan tân: “Mẹ, trời lạnh rồi, mẹ tự mua thêm chút đồ bổ dưỡng để bồi bổ nhé.”
Mẹ cười bẹo má tôi.
“Chiều con phải quay về rồi, mấy ngày nữa sẽ lại tới thăm mẹ.”
Mẹ khẽ nói: “Đi đường cẩn thận!”
“Bác cũng có việc phải quay về thành phố, có thể tiễn Tiểu Dĩnh một đoạn.” Bác Thẩm xen ngang.
Tôi cười giả lả: “Vậy thì cảm ơn bác Thẩm quá.” Thì ra không phải lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, vậy thì mẹ tôi quen ông ta thế nào? Cũng tốt, trên đường tôi phải thăm dò thêm tin tức mới được.
Nhưng sự tính toán của tôi còn chưa kịp thực hiện thì bác Thẩm nhận điện thoại liên tục suốt dọc đường.
Tôi lẩm nhẩm: Đâu có phải vụ làm ăn mấy nghìn vạn đang chờ ông ấy quyết định, có cần phải bận tới mức này không?
Cho đến tận khi đưa tôi và Ân Chân tới tận cửa nhà, ông ta vẫn đang bận nghe điện.
Mặc dù tôi không thích ông ta, nhưng cũng không thể không nói không rằng quay mông bỏ đi, đành nhẫn nại chờ ông ta nói xong.
Sau khi chào tạm biệt, tôi chuẩn bị mở cửa xe bước xuống thì bác Thẩm gọi lại.
Tôi quay đầu, ông ta ngập ngừng khó nói.
Tôi thoáng chau mày: “Bác Thẩm có gì xin cứ nói.”
“Tiểu Dĩnh!” Ông ta thành khẩn. “Bác đối với mẹ cháu là thật lòng, hy vọng có thể nhận được sự chúc phúc của cháu.”
Môi tôi khẽ động đậy, nhưng không thốt ra lời.
Ông ta vô cùng nhẫn nại đợi tôi trả lời.
Rất lâu sau, tôi mới cười, khẽ đóng cửa xe lại: “Tạm biệt bác Thẩm!”
Vẻ mặt ông thoáng hiện lên sự thất vọng, nhưng tôi thật sự khó có thể chấp nhận ông ta trong khoảng thời gian ngắn thế này.
Tôi cắn môi, cúi đầu đi vài bước, Ân Chân bình thản nói: “Niên Dĩnh, cô đi sai đường rồi.”
Tôi bước chậm lại, chết cũng không nhận sai: “Tôi có nói là sẽ về nhà sao? Tôi ra chợ mua thức ăn.”
“Ồ? Cô biết nấu ăn?” Ân Chân cười.
“Anh coi thường tôi.” Tôi thật sự chưa từng nấu cơm cho anh ăn, nhưng không có nghĩa là tôi không biết. “Hôm nay tôi phải cho anh nếm thử tài nấu bếp của tôi mới được.”
“Chống mắt ngóng chờ.” Anh cong môi.
Tôi cầm túi gõ cho anh nhớ: “Anh phải giúp tôi mang đồ.”
Anh không tránh, ánh mắt sáng lấp lánh: “Được!”
Tôi không phải là người có cảm quan rất mẫn cảm, nhưng tôi có thể nhận ra sự thay đổi của Ân Chân. Khi anh và tôi gặp nhau lần đầu, anh vẫn thường vô tình để lộ sự lạnh lùng của mình, cho dù tôi mời anh về sống cùng, anh vẫn giữ khoảng cách với tôi. Không biết bắt đầu từ bao giờ, biểu hiện của anh bắt đầu phong phú hơn, dường như không còn có sự đề phòng đối với tôi nữa, vẻ mặt cũng tươi tắn ấm áp hơn vài phần.
Tôi là một người đơn giản nên cũng chỉ tìm những niềm vui đơn giản. Những lúc tôi vui, tôi cũng mong người khác sẽ vui. Tôi đã nhận thấy sự thay đổi của Ân Chân nên không thể nói là không vui được.
Khi tôi bưng mấy món ăn mất gần hai tiếng đồng hồ trong bếp ra bàn, khóe miệng Ân Chân thoáng nhếch lên: “Cô bận rộn cả nửa ngày chỉ làm được ba món này?”
Một món cà xào trứng, một món salad nấm kim châm, một nồi canh chân giò nấu lạc nữa. Tôi liếc nhìn anh. “Anh không hiểu à, món ăn mặc dù đơn giản nhưng công sức bỏ ra không giống nhau, mùi vị cũng không giống nhau.”
“Tôi tưởng cô khua chiêng gõ trống to như thế, suýt nữa thì dỡ cả bếp ra định làm một bữa triều đình Hán Thanh[2'> chứ.”Anh chậm rãi nói.
[2'> Một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa, gồm 108 món dộc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán, được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của anh, người này sao có thể ăn nói cay độc như thế? Tôi không chịu lép vế: “Anh đã từng ăn tiệc triều đình Hán Thanh chưa?”
“Ăn mấy lần rồi.”
Tôi hừ lạnh: “Tay gấu gân hươu, anh không sợ hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã tới gặp gây phiền phức à?”
Anh thở dài: “Đấy là chuyện từ kiếp trước rồi.”
“Càng nói càng chẳng ra sao, kiếp trước anh từng dự tiệc Hán Thanh, kiếp trước tôi còn là vợ của Tứ Gia cơ.” Tôi hừ hừ hai tiếng, chỉ coi như anh nói vớ vẩn bâng quơ.